Tội ác lớn nhất của Cọng Sản trong lịch sử Việt Nam
Viet Cong Strategy of Terror
nhân sĩ suốt đời giữ tiết tháo
Những bài thơ được nhiều người mến chuộng
Nguyễn Thùy Linh DDS
Điện thọai: 770-986-0773
All of our work is 100% guaranteed, you'll never have to worry about the quality of our
404-642-9383
Tiến Sĩ Luật Khoa Tom Huỳnh/ 949-444-2544
*ĐMCS

 

An Ninh Văn Hóa Bảo Vệ Chính Trị Nội Bộ (PA83) thừa nhận sách nhiễu cô giáo Hà Tĩnh

Theo Danluan

tran thi lam Hatinh

DL - Mạng xã hội hôm qua truyền đi tin đồn cô giáo Trần Thị Lam, người sáng tác bài thơ "Đất nước mình ngộ quá phải không anh" đã bị công an bắt, kỷ luật và buộc đóng tài khoản Facebook. Phòng An Ninh Văn Hóa - Bảo Vệ Chính Trị Nội Bộ (PA83) Hà Tĩnh hôm nay thừa nhận có "nhắc nhở" với cô giáo về bài thơ.

Bài thơ cô giáo Trần Thị Lam sáng tác và đưa lên Facebook đã gây xúc động mạnh, rất nhiều người đã chia sẻ và đồng cảm:


ĐẤT NƯỚC MÌNH NGỘ QUÁ PHẢI KHÔNG ANH

Đất nước mình ngộ quá phải không anh
Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn
Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm
Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi...

Đất nước mình lạ quá phải không anh
Những chiếc bánh chưng vô cùng kì vĩ
Những dự án và tượng đài nghìn tỉ
Sinh mạng con người chỉ như cái móng tay...

Đất nước mình buồn quá phải không anh
Biển bạc, rừng xanh, cánh đồng lúa biếc
Rừng đã hết và biển thì đang chết
Những con thuyền nằm nhớ sóng khơi xa...

Đất nước mình thương quá phải không anh
Mỗi đứa trẻ sinh ra đã gánh nợ nần ông cha để lại
Di sản cho mai sau có gì để cháu con ta trang trải
Đứng trước năm châu mà không phải cúi đầu...
Đất nước mình rồi sẽ về đâu anh

Anh không biết em làm sao biết được
Câu hỏi gửi trời xanh, gửi người sau, người trước
Ai trả lời dùm đất nước sẽ về đâu...

Chính vì sự nổi tiếng của bài thơ trên mạng xã hội mà cô giáo Lam đã nhận được sự "quan tâm" của Phòng An Ninh Văn Hóa - Bảo Vệ Chính Trị Nội Bộ (PA83) Hà Tĩnh. Đại tá Dương Văn Trường thừa nhận có tới "nhắc nhở" cô giáo Lam:

"Sau khi có thông tin, cán bộ của phòng đã liên hệ với cô L. Vì cô L. thừa nhận bài thơ đó là của mình nên anh em nhắc nhở, khuyên cô L. không nên phát tán, tạo hiệu ứng xấu cho xã hội. Cơ quan công an tôn trọng quyền sinh hoạt riêng tư của cô ấy; không có chuyện triệu tập hay hình sự hoá vụ việc như đồn đoán".

Dù thừa nhận "việc sáng tác văn học nghệ thuật là quyền của mỗi con người", nhưng cơ quan chức năng vẫn tự cho mình quyền khuyến cáo những người làm nghệ thuật: "phát tán nó để tạo hiệu ứng xấu cho xã hội là không nên". Trước "khuyến cáo" này cô giáo Lam đã hạ bài thơ khỏi Facebook cá nhân.

Dù cô giáo Lam chưa bị xử lý hình sự hay bị kỷ luật tại trường như đồn đoán, nhưng việc PA83 tùy ý kết luận bài thơ "tạo hiệu ứng xấu cho xã hội" và can thiệp vào quyền tự do ngôn luận của người dân vẫn là điều đáng lên án. Sự can thiệp yêu cầu hạ bài của công an Hà Tĩnh được đánh giá là thiếu khôn ngoan, bởi lẽ hạ bản gốc không có ý nghĩa gì khi bài thơ đã trở thành sự kiện lớn trên mạng internet, mà ngược lại sự can thiệp này chỉ càng làm cho người dân nghĩ "xấu" hơn về chính quyền.

Sau khi nghe tin cô giáo Lam bị sách nhiễu, bài thơ càng trở nên nổi tiếng và thậm chí đã có người tìm cách phổ nhạc. Cũng có người họa lại bài thơ:

Đảng ta ánh sáng soi đường

Đất nước mình chẳng có ngộ đâu em
Năm ngàn năm, dân cũng không cần lớn
Bởi ngày ngày đảng chăm cho bú mớm
Dân đói dài… đảng, nhà nước phải "no"

Đất nước mình chẳng có lạ đâu em
Nồi lầu, bánh chưng… hay tượng đài nghìn tỉ
Từ biển rộng, sông dài và giang sơn hùng vĩ
Cả 90 triệu con người là "của đảng" mà em!

Đất nước mình vui quá chứ em
Biển giao "bạn vàng", rừng cho Tàu thuê nốt
Rừng chẳng cần, biển chết thì cứ chết
Khẩu hiệu bây giờ là "còn đảng, còn ta"

Đất nước mình, sao em lại phải thương
Lũ trẻ kia làm mầm non của đảng
Một số đứa sẽ được sang tư bản
Cứ cúi đầu… tiếp bước đảng quang vinh

Đừng hỏi anh, đất nước sẽ về đâu!
Mỗi lời em, như một đường dao cắt
Lưỡi dao ấy không bằng đồng, sắt
Mà thấu tận tim mình…
Hãy hỏi "đảng"…
… Nghe em!

dat nuoc minh TranThiLam Hatinh

 

dat nuoc minh TranThiLam Hatinh 1

                                                                 

                                                                   

Facebooker Chau Doan chia sẻ: Có thông tin cô giáo dạy văn Trần Thị Lam, tác giả bài thơ Đất Nước Mình Ngộ Quá Phải Không Anh bị công an mời lên trụ sở làm việc, FB của cô giáo cũng đã đóng.Nếu đây là sự thật thì tôi phản đối. Khi thực trạng xã hội bê bối đủ mọi mặt thì bài thơ này còn quá nhẹ. Không được đàn áp tiếng nói của dân chúng, nhất là tiếng nói chân thực của lòng người.
Bài thơ chỉ như một tiếng thở dài buồn bã trước một thực trạng nản lòng. Chẳng lẽ các ông không cho người ta có quyền thở dài?
Văn học, nghệ thuật của Việt Nam gần như là con số không trên thế giới cũng bởi quan niệm cứng nhắc, hẹp hòi của các ông.
Viết tác phẩm nào không có tính Đảng, phản ánh hiện thực buồn, "nhạy cảm" một chút là cấm tiệt.
Quan niệm này cũng chẳng thay đổi gì mấy so với mấy chục năm trước. Mà khi quan niệm không tiến bộ thì đừng mong xã hội tiến bộ.
Lòng tin của dân vào chính quyền sẽ càng tệ hơn với sự lạm quyền vô lý.
Hành động này thể hiện quan niệm hẹp hòi, mít đặc của công an Hà Tĩnh. Để xã hội tiến bộ, chúng ta không bao giờ nên trông chờ vào sự thay đổi của chính quyền.
Sự thay đổi quan niệm, thái độ làm việc của chính quyền phụ thuộc vào chính chúng ta.
Để ngăn chặn diễn biến xấu hơn đối với cô giáo. Tôi đề nghị cộng đồng mạng thể hiện sự ủng hộ đối với cô.


Theo Danluan

img 1226356831913 1591

 

 

hát nhạc trữ tình bằng giọng "Quảng Nam"