Người Việt Atlanta

www.nguoivietatlanta.com

  • Full Screen
  • Wide Screen
  • Narrow Screen
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size

Nhớ về Đà Nẵng năm xưa !

CMTBIA2

@ có sự cho phép của tác giả Vũ Nguyên Hồng

Chuyện một thời ...là chuyện đã qua, đã trôi dần vào dĩ vãng, cứ như nước chảy qua cầu, như mây bay, như gió thổi, như lá rơi ...Và những kỷ niệm của một thời, tưởng chừng đã theo lớp bụi thời gian mà phai mờ nhạt nhòa đi rồi nhưng thật tình nó vẫn còn ẩn nấu trong một xó xỉnh nào đó của vùng ký ức, đợi có dịp gợi lại là bừng sống, hồi sinh ... vùng lên mãnh liệt...

Chuyện một thời ....chồng chất và tồn trữ không biết bao kỷ niệm muôn màu muôn sắc: vui có, buồn có, hãnh diện có, tủi hờn có, luyến tiếc có, và căm thù cũng có...

Tôi làm con gái,
Đời như heo mây
Tình bằng cỏ dại
Giận hờn không khuây
(Bài nhã ca thứ nhất , thơ Nhã Ca)...ví như một thời của người con gái trong bạc bẽo tình đầu, bảo sao không hờn không giận.

Một thời dạy học ....là chuyện cô giáo tóc ngắn mắt đen đang luyến tiếc, đang cố níu lại một chút gì trong nắng:

Cô giáo mới
Dường như còn quá trẻ
Mặt làm nghiêm đóng vở kịch đầu đời...
(Tôi Nhớ Trường Xưa/ thơ Kim Thành)

Một thời đi tù cải tạo là một thời bị đầy ải, bị hạ nhục, bị hành hạ, bị đói khát ...nhớ mãi mà thương cho đời mình mong manh:

Nếu ai có hỏi - sao ta sống?
Ta vẫn lặng thinh - ta mỉm cười
(Thực phẩm phụ trội /Vô Tình)

Sau 30/4/75, một thời vượt biên của thuyền nhân gặp những hồn ma qủi ám trên biển cả và bao lần nhớ về quê hương thương yêu là bao lần nhớ đến cái "thời ăn bo bo, mặc quần áo nâu sồng, đi xe đò chạy bằng than, đường phố ...toàn màu đỏ, cờ đỏ, khẩu hiệu đỏ ..." (Buồn Vui Xứ Người / Nguyễn Quý Đại)

Sau Tháng Tư Đen, vì vận nước mà chịu cảnh thất thế trong lao tù cọng sản, bao Quân Cán Chính của Việt Nam Cọng Hòa mang cùng tâm trạng "hổ nhớ rừng" của một Thế Lữ:

Gậm một khối căm hờn trong cũi sắt
Ta nằm dài trong ngày tháng dần qua…

Một thời KCB 4100, với cơm nhà bàn, chà láng, chống thế chờ, nhẩy xổm, gác đêm ở tuyến, chân bước một hai ba bốn, miệng hát "quân trường đổ mồ hôi, chiến trường bớt đổ máu", chiều thứ bảy diễn hành ở Vũ Đình Trường chờ phép về Sàigòn ....

Buồn cười thay cho tên tướng Việt Cọng Văn Tiến Dũng trong "Đại Thắng Mùa Xuân" đã gọi Sĩ Quan Thủ Đức, bọn con ông cháu cha của chế độ VNCH ...đặc quyền đặc lợi, mới được tuyển chọn vào Trường Bộ Binh Thủ Đức.

Thôi đi ông ơi! đừng có nói xàm, thời VNCH ai mà không biết Sĩ Quan Thủ Đức theo chế độ động viên, ở đó mà đặc quyền đặc lợi mới được tuyển chọn.

Mỗi người đều có chuyện một thời của mình, có thể một chuyện hay nhiều chuyện... tùy theo đưa đẩy của dòng đời vạn nẻo, tùy theo lưu giữ của cõi ký ức, neurone thần kinh còn đặc sệt hay đã bắt đầu rỗng lòng tre...

Riêng tôi, đạp xích lô là chuyện một thời của tôi.

Đà Nẵng là chuyện một thời của tôi.

Picture1

Đoạn 1

Ở tù cải tạo về, so với đám bạn, tôi thấy mình may mắn vô cùng vì vợ tôi vẫn còn chờ tôi, và trong thời gian "em vẫn chờ anh về" vợ tôi đã khổ cực nuôi đàn con bốn đứa nheo nhóc.
Xong xuôi thủ tục trình diện công an khu vực, giam mình trong nhà đi tới đi lui mà lúc nào trong lòng tôi cũng bâng khuâng không biết phải kiếm việc gì làm để sinh sống đây, nhất là sinh sống trong cuộc đổi đời quá hãi hùng.
May quá, có người bà con lối xóm giới thiệu tôi vào nghề đạp xích lô. Vợ tôi phản đối dữ dội về cái nghề mới mà tôi chọn. Mấy đứa con tôi im lặng, không đứa nào dám góp ý. Tôi dỗ dành vợ tôi, nín thở qua sông mà em, cuối cùng vợ tôi “nước mắt lưng tròng" gật đầu chấp nhận cho tôi đạp xích lô.

Chiếc xích lô tôi đạp là chiếc xích lô mướn, chia ca với Bác Tư ở cùng xóm. Vì lý do sức khỏe, Ông Tư không thể chạy xe nguyên tuần, kéo dài từ sáng đến tối, mà bỏ trống thì uổng nên cho mướn lấy thêm tiền. Theo thời khóa biểu, tôi chạy xe ngày lẻ và Ông Tư chạy ngày chẵn. Xe trả lại cho Ông Tư phải lau chùi sạch sẽ, bảo trì tốt, bữa nào trả tiền thuê xe bữa đó, không trì hoãn, kỳ kèo, on đơ (un deux) gì hết, đắt ế ráng chịu

Nói chuyện với Ông Tư , chủ xe, nghe thì nguyên tắc lắm, cứ như luật lệ trong nhà binh nhưng thật tình thì Ông Tư dễ dàng, tình cảm và tử tế vô cùng. Ông Tư đã chỉ dẫn cho tôi những kinh nghiệm kỹ thuật chạy xe, những mánh lới để đối đầu lại những người khách gian ác, những bùa phép hộ mạng khi bị lột tiền hay những địa điểm mật nhiều ruồi ít...

Bác Tư hướng dẫn tôi đạp xe hai ngày và sau đó để tôi solo vì thấy tôi có đủ khả năng. Khi quyết định cho tôi solo, không biết có phải để làm tôi yên bụng hay không mà Ông Tư nói luôn một hơi dài không ngừng : "Nè ông Hồng, trông tướng gầy guộc, đen đủi, nón lá, áo vá, quần kaki bạc màu phong sương của ông, chắc chắn người ta tin rằng ông là người đạp xích lô thứ thiệt lâu năm trong nghề, người ta vững tâm mà đi, và nên nhớ rằng không ai muốn trao sinh mạng cho những người đạp xích lô chỉ có một vài ngày kinh nghiệm đó nghe ông Hồng".


Picture2    

Khi thật sự bước vào nghề rồi, tôi mới nhận thấy rằng "đạp xích lô" là nghề lao động vận dụng không những cả chân, cả tay mà còn cả mắt, cả tai, cả trí nhớ nữa.
Bắp chuối chân mà không mạnh thì không cách gì nhón lên để đè bàn đạp xuống khiến bánh xe di chuyển.
Hai cánh tay mà không gân guốc chắc nụi thì làm sao hướng dẫn ghi đông xe theo hướng đi của mình, quẹo trái hay quẹo phải hoặc đi thẳng đây?
Mắt phải sáng để còn thấy xe ngược chiều, những ổ gà để lách, tai phải thính để còn nghe tiếng chuông kính coong sau lưng mà nhường mà tránh, trí nhớ phải tốt để còn đưa khách đến đúng địa điểm theo con đường thuận tiện nhất.

Nhiều khi tôi đã thầm nghĩ, tiêu chuẩn cần thiết cho một tay đạp xích lô có kém gì tiêu chuẩn tuyển chọn phi công đâu.
Chẳng biết điều tôi thầm nghỉ phải chăng để mình tự an ủi cho nghề đạp xích lô mà mình đang làm không? Xích lô và xe kéo vốn bị xếp loại nghề lao động hèn mọn trong xã hội Việt Nam. Thuở bé, ở bậc tiểu học, lũ con nít chúng tôi thường chế diễu nhau trong việc học hành, đứa mô bây chừ không chịu học, lớn lên nếu không cầm bút hai tay thì cũng cầm ống hai tay. Cầm bút hai tay tức cầm hai cần của xe kéo. Cầm ống hai tay  tức cầm ghi đông xe xích lô…
Chẳng ngờ, chính mình bây giờ chạy xích lô quanh thành phố. Ừ, có chi mà buồn, trong cuộc đổi đời chó má này, thiếu gì những bậc thầy xuống làm trò và những thằng ngu xuẩn lên làm thầy.

Picture3Bây giờ đạp xe và nhớ lại ngày xưa đã xem các tay đạp xich lô biểu diễn sao mà thấy thán phục họ quá. Các cuộc đua xe chỉ diễn ra ban đêm, có lẽ vào những đêm ế khách, lộ trình từ bến xe Hùng Vương xuống đường Đồng Khánh ....Các tay đua xe xích lô nghiêng xe lên, chỉ hai bánh chạm mặt đường mà thôi.

Chiếc xích lô tôi hành nghề để độ nhật tức chiếc xích lô đem lại miếng cơm manh áo cho gia đình, chạy bằng ba bánh hẳn hòi, chứ tôi chưa bao giờ dám thử nghiêng một bánh hổng khỏi mặt đất như những tay đua ngày xưa.

Đạp xe xích lô rồi mới thấy biết ơn kỹ sư người Pháp P.Coupeaid, cha đẻ xe xích lô, với sáng kiến lấy cái thùng của xe kéo đặt phía trước và chắp với phần sau của xe đạp, làm thành chiếc xe xích lô. Việt Nam mình gọi xích lô, có lẽ vì dịch theo âm của tiếng Pháp từ chữ Cyclo mà ra.

Picture4

(xe kéo thuở xưa)

Đoạn 2

Cuốc xe đầu tiên của tôi, chở một tấm mộ bia từ Chợ Mới xuống bến phà Sông Hàn để người ta đưa sang bên kia An Hải. Tôi gồng mình ôm tấm bia đá khắc chữ Việt chữ Nôm nặng chình chịch, có bọc vải để lên sàn xe, cho nằm ở một vị trí vững vàng. Tôi chỉ bà khách ngồi trên nệm ghế nhưng bà này từ chối, lấy lý do gác chân lên tấm bia sợ có tội với người đã khuất. Bà này nhảy thót ngồi lên porte-bagage, ngay sau lưng tôi.

Tôi nhón đít đạp xe, chu cha mẹ ơi, sao nó nặng quá vậy. Té ra, hai ngày Ông Tư hướng dẫn tôi đạp xích lô, ổng ngồi trên nệm ghế đàng hoàng chứ đâu có cái vụ ngồi sau porte-bagage đâu hè. Một tấm bia đá bất động nằm phía trước, một bà cở bao gạo chỉ xanh ở phía sau, còn tôi làm điểm giữa của một cái đòn đánh đu, tôi loay hoay một chập mới chạy nổi.
Thầm trong bụng, Ông Tư ơi, cái mục đánh đu này ông chưa dạy cho tui đó nghe Ông Tư à. Bà khách lên tiếng hỏi tôi: bộ không khỏe hay sao mà thở quá vậy. Tôi trả lời tỉnh bơ: mới chở một chuyến hàng nặng xong mà. Bà khách nói tiếp: ngó bộ hôm nay đắt khách đó nghe. Tôi nói lời cám ơn mà tiếng nói như lạc trong gió.

Ôi con đường Đỗ Hữu Vị, “con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên tôi thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi..." (Thanh Tịnh)
Đường Đỗ Hữu Vị là con đường mà thuở bé, tôi đạp xe đạp lên xuống mỗi ngày không biết bao nhiêu bận. Tôi nhớ có một hôm đang đánh cờ tướng với thằng Xuy bên nhà, mẹ tôi kêu về, sai tôi đi mua chục chén của Bà Phán Kim ở Chợ Hàn. Tôi đi và về một cái vèo. Chục chén để trên bàn, mẹ tôi đi chợ về, ngạc nhiên: ủa, Hồng, con đi răng mà lanh rứa. Mẹ tôi còn nghi ngờ: có đúng con mua chén của Bác Phán Kim không? Tôi trả lời, má ơi, sạp của Bác Phán Kim ở chợ Hàn gần sạp vãi của bà Tư chứ ai nữa hả má. Bác Phán Kim có hai người con trai là Ông Mai, Ông Hạc...và người cháu là Thao, phải không má?       

Đường Đỗ Hữu Vị sau này đổi tên thành Đường Hoàng Diệu.

Trời cũng thương, từ Hoàng Diệu qua Ngã Năm, gặp đường Hùng Vương, tôi quẹo phải xuống Chợ Hàn theo một tuyến đường xuôi dốc, nên chiếc xích lô tôi đạp cũng nhẹ nhàng đi. Đấy là lộ trình mà bà khách yêu cầu tôi phải theo cho đúng vì bà cho biết thầy cúng bảo chở mộ bia phải đi đúng hướng như rứa.
Ngay góc qụeo này, hồi xưa có Pharmacie DuPont, tôi nhớ rõ ràng, tôi đã mua thuốc Sirop Phenergan cho em tôi uống trị nổi mề day và ho. Hồi đó muốn mua thuốc ở Pharmacie DuPont phải nói tiếng Tây, người ta hiểu mới bán thuốc cho.

Picture5

(Ngay góc qụeo này, hồi xưa có Pharmacie DuPont. Nếu chịu khó để ý, bạn sẽ thấy bảng hiệu Pharmacie lờ mờ trên cao ốc trong tấm ảnh trước mặt bạn)

Đến bến phà Sông Hàn, tôi thở cái phào. Bà khách có người nhà đón, tôi giúp một tay chuyển tấm bia xuống. Nhìn lại quang cảnh trên bến dưới thuyền của bờ sông Hàn mà lòng xao xuyến lạ lùng.
Cuốc xe đầu tiên một thời đạp xích lô của tôi quả thiệt bá thở đời trai. Bắp chuối chân tôi như tê cứng lại, cắt nghĩa theo y học là tại acid lactic nó tiết ra nhiều quá. Tôi giả bộ sắp xếp nệm xe cho ngay ngắn, nhưng thật ra nghỉ ngơi cho lại sức mà cứ sợ thiên hạ nhìn và biết tẩy mình, biết tẩy hôm nay, ngày đầu tiên tôi kiếm sống bằng nghề đạp xích lô, cái ngày mấy dễ mà quên.

Đoạn 3

Rồi cũng quen đi ...sau cuốc xe đầu đời.
Qua một tháng trời loay hoay làm phu xe xích lô trong Thành Phố Đà Nẵng, tôi bắt đầu thấy dễ chịu. Có lúc, chỉ đạp một chân, một chân nghỉ hờ, và tôi đã có dịp nhớ lại những hình ảnh Đà Nẵng năm xưa...

Thật sự mấy tuần lễ đầu, đạp cyclo đưa khách đến nơi đến chốn, buổi chiều đến nhà Ông Bà Tư chủ xe để trả tiền thuê và giao lại xe sau khi lau chùi sạch sẽ, tôi mừng lắm. Tiền còn lại, tôi giao hết cho vợ tôi và nói bông đùa "em quản lý đời anh". Đó là cái niềm vui lớn lao và hãnh diện thực sự sau mỗi ngày tôi lên ca chạy xe.

Tôi bắt đầu có những mối khách thường xuyên, cần chở hàng xuống bán ở Chợ Hàn, Chợ Vườn Hoa, hay đi chùa, hoặc xuống Bến Bạch Đằng để qua bên An Hải...mà vì khách quen nên họ hẹn tôi đón họ tại nhà. Ngày đi đón, nếu không phải  ngày lên ca xe của tôi, tôi nói trước cho khách biết.

Bữa nào không đạp xe, tôi lo cho các con tôi, kèm học, nấu cơm, giặt quần áo, hoặc theo vợ tôi bán bún. Tôi dành gánh bún, vợ tôi không cho, sợ tôi gánh không quen, đổ nồi bún là bể nồi gạo, đã thiếu thốn lại thiếu thốn thêm.Chiều tối nào trời mưa, tôi tạt xe qua điểm hẹn Ngã Năm, chờ ở hàng hiên đón vợ tôi về. Cái Ngã Năm quá quen thuộc, tên gọi “Ngã Năm” mà chỉ có bốn con đường tụ lại gồm Hoàng Diệu, Phan Châu Trinh, Thái Phiên và Trần Bình Trọng.

Bên góc Thái Phiên, gần trường Nữ Công Gia Chánh của cô giáo Lệ An, dạy thêu thùa, nấu nướng, là tiệm thuốc sắc của ông Giáo Cơ, mà có dịp đi ngang qua bạn sẽ nhìn thấy cái lưỡi dao cầu để cắt thuốc lúc nào cũng chùi dọn bóng lưỡng. Tôi nhớ trong lớp học, có em học sinh hỏi con dao cầu của ông Giáo Cơ có phải là hình ảnh con dao Cầu trong ca dao “ giết nhau chẳng phải dao Cầu, giết nhau bằng cái ưu sầu gớm chưa” không? Ông Giáo Cơ có hai cô con gái, cô chị tên Võ Thị Nghĩa, cô em tên Võ Thị Hiệp. Cô Nghĩa sau này tốt nghiệp Sư Phạm Qui Nhơn, có chồng cùng nghề giáo và cùng tên, giáo sư Nguyễn Văn Nghĩa, dạy Anh Văn trường Phan Châu Trinh. Cô Hiệp học Phan Châu Trinh, đánh bóng rỗ rất xuất sắc. Người Việt mình thường đặt tên các con theo lối liên ngữ. Nếu bên đường Thái Phiên này có Nghĩa-Hiệp, thì bên kia đường Trần Bình Trọng, Bác Bê có mấy người con tên Trần Minh Tài, Trần Minh Lợi, Trần Thị Lộc tức Tài-Lợi-Lộc.

 Thường thì trời mưa, xích lô ế, bún cũng ế ... thôi thì ăn bún, buồn vui có nhau bên đàn con nhỏ dại ngây thơ.
Tôi cảm thấy mình bắt đầu có da có thịt lên một chút, ít lòi xương sườn ra. Có hôm tôi thay quần áo, vợ tôi nhìn tôi, mắt rưng rưng và miệng ấp úng...Tôi gặn hỏi mãi mới nói, em sẽ may cái nệm thật tốt bọc yên xe cho anh, chứ anh đạp xe mới có hơn tháng trời mà ...bây giờ đít chai như đít khỉ. Tôi cười giả lả, quay mặt đi chỗ khác che giấu xúc cảm, rồi hát "may mà có em, đời còn dễ thương ..."

 Tôi lập gia đình trễ nên đàn con còn nhỏ quá, thấy các con thiếu thốn mà đau lòng. Mỗi ngày chạy xe là mỗi ngày mong đắt khách để có tiền mua sắm cho chúng, những hôm ế khách thật ngậm ngùi thấm thía:

Chạy xe kiếm khách bến Sông Hàn
Vắng khách, buồn tênh ...lệ ứa tràn?
Nhớ khi, lê bánh trên đường phố
Quên sao, kéo thắng đợi người sang
Thân gầy lảo đảo, chân vẫn đạp
Hàng nặng loay hoay, miệng chẳng than
Thăng trầm sự nghiệp, quen cay đắng
Ba bánh đường xa, kiếp bẽ bàng
(Chuyện một thời Đà Nẵng/Vũ Nguyên Hồng)

Ôi Đà Nẵng của tôi ơi, qua tháng ngày ... tôi đã chứng kiến những thay đổi của Đà Nẵng và Đà Nẵng đang chứng kiến những đổi thay của đời tôi.

Đoạn 4

Người điên không biết nhớ...
Tôi chưa điên nên tôi còn nhớ. Nhớ rất nhiều về Tourane, về Đà Nẵng...về cái thành phố nho nhỏ mà tôi đã lớn lên, nhớ từ góc phố con đường, nhớ từng chuyện buồn vui của thành phố. Nhìn thấy tận mắt những thay ngôi đổi chủ, những trở mình của Đà Nẵng trong cơn chinh chiến...những bậc cha bậc thầy đã ra đi ...những bạn bè đã nằm xuống... những tre già măng mọc...
Chạy xe xích lô quanh đường phố, nào ngờ những kỷ niệm xa xưa của một thời Đà Nẵng trong tôi đã đội mồ sống dậy.

Picture6

Từ Rue Verdun, Quai Courbet, Pharmacie Dupont, Leon Lacaze, Cầu De Lattre De Tassigny, Ecole Primaire Francaise de Tourane, các ông Hiệu Trưởng Slaes, Mougenel, Nguyễn Đăng Ngọc...hai anh em Thầy Trịnh Thể và Trịnh Quang Huy....cho đến Bao La Văn Đoàn, Bảo An Đoàn, Bảo Trợ Nhi Đồng, Hội Khuyến Học Đà Nẵng, Câu lạc Bộ Học Sinh, Cercle sportif, Club nautique de Tourane, Tòa thị Chính, Tổng Đoàn Thanh Niên Cách Mạng Quốc Gia, Tập Đòan Công Dân, Ty Thông Tin Đà Nẵng, Hùng Tâm Dũng Chí...đã hiển hiện trước mắt khi xích lô tôi chở khách ngang qua.

Tôi hoài niệm về Đà Nẵng theo thời gian, theo địa điểm, theo kỷ niệm, nhớ gì tôi nói đó.

Tôi nhớ, khi Đà Nẵng còn mang tên Tourane thì bờ sông Hàn gọi là Quai Courbet và Cầu Trịnh Minh Thế mang tên Cầu De Lattre De Tassigny và Rue Verdun chưa đổi thành Đường Trần Hưng Đạo…

Chợ Hàn năm xưa vẫn còn cái tên Chợ Hàn. Chợ Hàn hồi đó là khu chợ đơn sơ nhưng bán buôn phồn thịnh. Gọi là Chợ Hàn vì chợ nằm gần bờ Sông Hàn, nó đối diện với Gare de Tourane Marché, ngăn cách bởi con Đường Bạch Đằng. Gare de Tourane Marché nằm sát với tuyến đường rầy xe lửa chạy dọc theo Quai Courbet .

Picture7
(Phía trái, gần nóc có tấm bảng ghi Gare de Tourane Marché )

Ngoài những sạp hàng nằm trong chợ, vỉa đường quanh chợ Hàn cũng có những bạn hàng buôn thúng bán bưng bày biện đông đảo. Chợ Hàn được đóng khung bởi bốn con đường, Bạch Đằng, Trần Hưng Đạo, Đồng Khánh và Avenue du Musée.

Đường Đồng Khánh là phân điểm của hai đường Avenue du Musée và Rue Jules Ferry, một đằng chạy về hướng Cổ Viện Chàm (Avenue du Musée), một đằng chạy về hướng Đống Đa (Rue Jules Ferry) và sau này cả hai đường này nhập chung lại thành Đường Độc Lập.
Chợ Hàn và các con đường Bạch Đằng, Trần Hưng Đạo, Đồng Khánh, Độc Lập... là tụ điểm thương mại của Tourane năm xưa.

Picture8

( Góc phố Đồng Khánh và Độc Lập )

Phía cuối đường Trần Hưng Đạo, đoạn giáp với Bạch Đằng có đại bài gạo Trương Công Huynh Đệ của ông bà Trương Công Hy, mấy người con trai của ông bà này học rất giỏi: Trương Công Nghệ, Trương Công Trứ, Trương Công Minh. Sau này, đại bài gạo Trương Công Huynh Đệ còn đảm nhận thêm dịch vụ vận tải, với tên Công Ty Vận Tải Sàigòn-Miền Trung.

 Có lần đi ngang qua đại bài gạo này, thấy trong nhà có một con cò trắng chuyên bắt ruồi. Vì ngồ ngộ tôi vào xem, được bác Hy gái với giọng Quảng Trị Quảng Bình cắt nghĩa, tuy con cò này mù nhưng vì cò có khả năng nghe tiếng động vô cùng bén nhậy nên nó bắt ruồi rất thiện nghệ, cứ như là hiệp sĩ mù trong gió kiếm, chém đâu trúng đó.

Đối diện với đại bài gạo Trương Công Huynh Đệ, phía bên kia đường, là tiệm tạp hóa Phượng Tường, có cô con gái lớn tên Trâm, một tay toán cừ khôi đã một thời làm các cậu học trò của các trường Trung Học Đà Nẵng lé mắt khâm phục.

Picture9
(Cô Trâm (X) tay toán cừ khôi của Trường PCT ĐN )

Picture10

( Góc phố Trần Hưng Đạo và Bạch Đằng)

Tiệm tạp hóa Phượng Tường nằm cùng dãy với tiệm tạp hóa Quảng Hưng Long, đối diện với tiệm thuốc bắc và chạp phô của Chú Sanh. Người ta kể lại, con gái chú Sanh đã nhiều lần hiện hồn về khóc lóc van xin cha mẹ cho kết hôn với người yêu, một chàng trai cũng ở cõi âm. Chính gia đình người con trai này cũng được con trai mình nhiều lần về báo mộng xin gia đình đem sính lễ đến gia đình chú Sanh trình bày việc kết hôn.

Cô dâu chú rễ sanh tiền học cùng lớp ở trường Thọ Nhân. Rồi đám cưới cho người ở cõi âm đã đuợc tổ chức ở cõi dương. Chợ Hàn đã một phen chứng kiến cảnh rước dâu với những lễ vật đều làm bằng giấy, trong đó có cả một chiếc xe traction màu đen tuyệt đẹp.

Ngay góc cuối đường Đồng Khánh và Bạch Đằng có tiệm Dũ Thái, chuyên bán các vật liệu xây cất.

Pictureb1

(Trên tường trắng có ghi mấy chữ còn có thể đọc được : “DŨ THÁI: tại đây có bán đồ sắt, đồ điện, dụng cụ xây cất nhà cửa”)

Một lần do giây điện chạm, vào buổi trưa, tiệm này bốc cháy, những thùng phuy đựng sơn, dầu ráy, dầu hắc phát nổ, cả một cây khói bốc lên cao mịt mù khéc lẹt. Vụ cháy tiệm Dũ Thái đã làm đứng tim các thương chủ quanh vùng vì sợ cháy lan qua. Sau một tháng đóng cửa, tiệm Dũ Thái tái khai trương và buôn bán phồn thịnh hơn xưa bội phần. Theo cắt nghĩa của người Chợ Hàn, vì tiệm Dũ Thái cháy vào lúc nước sông Hàn dâng lên nên làm ăn đâm ra phát tài ra phết.

Xéo xéo với tiệm Dũ Thái, bên phía kia đường có tiệm bánh kẹo Hiệp Bang, nổi tiếng về các lọai bánh in, bánh chữ, bánh cắt hình các con vật, ăn thơm và dòn vô cùng. Tiệm này còn có bán hột nổ đủ màu rất đẹp, người ta thường dùng trong dịp cúng cô hồn, bày biện bên những tô cháo trắng, những củ khoai luộc, những lóng mía còn nguyên vỏ.

Pictureb2Bà Hiệp Bang có cậu con trai tên C., bị khuyết tật cánh tay nhưng vẫn đi học, học tại trường Thọ Nhân. Có dịp nói chuyện với bà Hiệp Bang, bà đã hãnh diện kể cho tôi nghe về việc học của con trai bà, tuy khuyết tật nhưng cậu C. rất siêng năng và thường đuợc các thầy giáo cô giáo khen thưởng. Cậu bé tên C. đã biểu diễn lối viết chữ Tàu bằng cách kẹp cây bút nho vào ngón chân cái, chấm mực xạ rồi viết.
Ôi những nét xổ, nét chấm, những dấu đá, dấu phết thật vô cùng sắc sảo. Các mẫu chữ nhỏ cho đến mẫu chữ lớn, kiểu chân phương, kiểu triện hay lối thảo ...tất cả đều đẹp mắt. Trong trí nhớ của tôi, nếu cần so sánh thì có thể nói nét chữ bay bướm của con trai Bà Hiệp Bang không thua gì nét thư họa của danh họa Vũ Hối.
Gần tiệm bánh kẹo Hiệp Bang có tiệm Phú Nguyên, chuyên bán các dụng cụ cho dân chài gồm lưới cá, dây thừng, dầu rái, đèn hột vịt, lưỡi câu…

Tiệm Phú Nguyên còn có món tương hột, cải muối, cà pháo, cà bát rất đặc biệt. Trái cà pháo và cà bát của tiệm Phú Nguyên qủa thật danh bất hư truyền, độc nhất vô nhị, vừa trắng, vừa giòn, không mặn quá mà cũng không chua quá, không có một  trái nào bị ủng cả. Mấy ông bà người Bắc thường hay nói, trái cà của tiệm Phú Nguyên mà ăn với tô canh rau đay thật tuyệt cú mèo. Tương hột của tiệm Phú Nguyên không thua gì tương Cự Đà, dùng kho với cá mú ...thì ngon quá hoặc giản dị hơn ăn với bún lá, chao ơi là mát ruột.
Ông bà Nhuận, chủ tiệm Phú Nguyên, người Bắc nói chuyện rất lịch sự và vui vẻ, có cậu con trai lớn tên Chấn, cô gái lớn tên Nhàn, cả hai theo học College Francais de Tourane.
Trong dịp công tác trao trả tù bình năm 1973 theo Hiệp Định Ba Lê Chấm Dứt Chiến Tranh Tái Lập Hòa Bình tại Việt Nam, tôi gặp cậu Chấn tại vùng hỏa tuyến, trong quân phục Sĩ Quan Chiến Tranh Chính Trị trông rất chững chạc

Pictureb3
(Góc đường Đồng Khánh và Độc Lập, hướng đi xuống bờ sông, phía  trái có tiệm Vĩnh Lợi, kế đến là Vĩnh Phát, tiệm vàng Huỳnh Công Chung, tiệm thuốc bắc Phước Thọ Đường, có mấy chữ Tàu gần nóc nhà...rồi đến tiệm Phú Nguyên.)

 còn tiếp

Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó.

Trang 1 trong tổng số 122

Chân Ngôn Thiền

27. Khi sống thành thật với chính mình, không ai trên đời sẽ lừa dối bạn được.

Cải Cách Ruộng Đất

Bi Kịch của Lịch Sử Dân Tộc
Tội Ác vô cùng ghê tởm do Cọng Sản Việt Nam gây nên

Tác phẩm Đèn Cù

Với sự đồng ý của t/g Trần Đĩnh
THƯƠNG TIẾC GIỌNG CA VÀNG
HÀ THANH

Bác Sĩ Nha Khoa

Nguyễn Thùy Linh DDS
770-986-0773

Tìm Hiểu Pháp Luật

Tiến Sĩ Luật Khoa Tom Huỳnh
949-444-2544

Mậu Thân ở Huế

Tội ác lớn nhất của Cọng Sản trong lịch sử Việt Nam
Viet Cong Strategy of Terror
30 tháng 4
Nhớ" Trịnh Công Sơn "
Kể Chuyện Vui
Tài Hùng Biện "Nguyễn Minh Triết"

Bạn đang tìm xem các bài trong mục: TRANG CHÍNH