Người Việt Atlanta

www.nguoivietatlanta.com

  • Full Screen
  • Wide Screen
  • Narrow Screen
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size

Nợ cứt

Email In
Xem kết quả: / 8
Bình thườngTuyệt vời 

NỢ CỨT -- Chuyện cười ra nước mắt

Xin lỗi quý vị bài viết này nếu cảm thấy ám ảnh, không nên đọc. Rất mất vệ sinh nhưng mà đó là cái tồi tệ mà dân mình phải chịu do Việt Cộng man rợ đem lại.
"Hoan hô anh Nguyễn Chí Thanh,(1)
Anh về phân bắc phân xanh đầy đồng " (2)
Tố Hữu
(1) Tướng Cộng 4 sao Nguyễn chí Thanh
(2) Tướng Thanh là cha đẻ của Kế Hoạch Phân Xanh (Phân người) ở miền Bắc XHCN trước 75. Sau 75 thì trở thành ... Quốc sách ...Phân Xanh.


Ngày đó hợp tác xã ra một chiến dịch thu gom phân bắc (cứt người), mỗi gia đình một tháng phải đóng đủ mười cân, nếu không đóng đủ thì bị cắt gạo.

Thật là một chiến dịch có một không hai trong xã hội loài người. Vậy nên, khi chiến dịch ra đời, cái cầu tiêu trở nên vô cùng quan trọng và cấp thiết. Người người, nhà nhà mua xi măng mua gạch về xây cầu tiêu. Cầu tiêu phải làm bằng xi măng thì cứt mới không bị phân huỷ, chứ ỉa xuống đất vài ngày là bọ hung ăn hết, lấy gì mà đóng cho nhà nước. Vậy nên, cái cầu tiêu quan trọng hơn cái nhà.

Chuyện ỉa đái lúc này cũng cực kỳ quan trọng, dù ai đó có bị tào tháo rượt ở đâu thì cũng phải nhanh nhanh ba chân bốn cẳng chạy thẳng về cầu tiêu nhà mình mà giải quyết chứ để mất đi một cục là mất đi lon gạo chứ chẳng chơi. Nhiều người đi làm ngoài đồng, ngày trước, khi mắc ỉa thì chạy vô bờ, vô bụi làm đại cho xong, nhưng bây giờ, làm như vậy có mà đói chết. Vậy nên, phải tìm cách, có người làm đại vào bao ni lông, có người cuộn trong lá chuối, có người cẩn thận hơn đi vào trong cái càmèn đựng cơm để mang về cho an toàn mà đổ xuống cầu.

Có nhiều chuyện dở khóc dở cười trong chiến dịch này lắm, ai sống thời đó chắc biết. Khi chiến dịch ra đời thì cũng là lúc không biết bao nhiêu con chó phải chết. Chó chết vì đói, cơm khoai đã không có ăn, đến cục cứt cũng bị nhà nước dành mất thì lấy gì mà sống.

Nhà tôi có bốn người, một người lớn và ba đứa con nít, cố gắng lắm không để thất thoát cục nào, vậy mà đến tháng vẫn không đủ cân nộp, má tôi sai anh em chúng tôi đi tìm đá sỏi bỏ vào cho đủ. Khi mang lên cân người ta kiểm tra và phát hiện nhà tôi gian lận nên lập biên bản và làm kiểm điểm. Họ còn ghi rõ ràng trong biên bản gian lận như thế nào, có bao nhiêu cục cứt và bao nhiêu cục đá sỏi. Quả đúng không sai, cái đời người nông dân u tối làm sao mà lừa được mấy ông nhà nước, mấy ông tinh vi vô cùng. Kết quả là nhà tôi bị cấm không cho nhận gạo một tháng.

Trong một buổi họp người ta đưa tên má tôi ra kiểm điểm trước dân về việc gian lận lấy đá sỏi trộn với cứt để nộp cho nhà nước. Họ không cho má tôi phân bua gì hết. Nhưng không đành lòng nhìn cảnh con đói, bà đứng dậy thẳng thừng, dứt khoát.

Bà nói: Việc tôi làm gian lận tôi chịu trách nhiệm trước toàn thể mọi người, nhưng các người nhìn đi thì cũng phải nhìn lại, nhìn ngược thì cũng phải nhìn xuôi, các người có nhìn vào nhà tôi không, nhà tôi có bốn người, một người lớn và ba đứa con nít, tôi thì suốt ngày đi làm ngoài hợp tác xã, có cục nào tôi đã ỉa ngoài hợp tác xã hết rồi, còn con tôi ở nhà, nó là con nít nó ăn bao nhiêu, ỉa bao nhiêu, nó ỉa ra cục nào chó lủm cục đó thì lấy đâu đủ cứt để mà nộp cho mấy ông. Vậy mà bây giờ mấy ông kiểm điểm tôi, cắt gạo thì lấy gì tôi nuôi con, lấy gì ăn để mà ỉa mà đem cứt nộp cho mấy ông.

 

Nói gì thì nói, la gì thì la, nhà tôi vẫn bị cắt gạo tháng đó. Không còn gì khốn nạn hơn thế. Nói thiệt, đến bây giờ trong hồ sơ giấy tờ ở kho lưu trữ quốc gia thì nhà tôi vẫn còn một món nợ lớn với nhà nước mà không thể nào trả nổi, đó là nợ cứt

Ghi Chú: Có thể một số bạn trẻ sau này không tin điều đó là có thật, nhưng thế hệ tụi tôi thì không xa lạ điều ấy.
Năm 1977, lúc tôi còn học trung học. Dạo ấy hay có phong trào HS đi lao động, tụi tôi về miền quê và tá túc ở nhà dân hơn 1 tuần.
Ngày đầu tiên thức dậy lúc 5 giờ sáng thì đã nghe ông chủ nhà hỏi: Các cậu ĩa chưa? Có ĩa thì ra ngay vườn sau có cái hố sẳn đó!... đừng đi lung tung.
Tưởng chủ nhà dặn dò để giữ vệ sinh chung, ai dè về sau mới biết mỗi lạng cức tương đương 1 công điểm khi nộp cho hợp tác xã nông nghiệp.
Lên nông trường mần việc, mỗi lần đau bụng chạy vào nhà xí mới ớn; Nhà xí ở đây làm khá cao, vừa tụt quần ngồi xuống lại phát hoảng khi nhìn thấy cái lổ khá to và sâu, ngó xuống có ánh sáng; Chưa kịp rặng đã nghe tiếng xoẹt phía dưới, nhìn kỷ mới biết cái xẻng của ai đó đang hứng chờ ở dưới. Chưa hết đâu, quay lưng phía sau lại gặp năm bảy người sếp hàng thứ tự đang chờ đến lược không được chen lấn vào hốt cức, gây mất "Đoàn kết"!...
Thời ấy phân người còn được bán chui ở các chợ huyện và còn được phân biệt hàng thật, hàng giã vì có một số người mánh mum trộn thêm tro, đất để tăng trọng lượng khi bán.
Nghe đâu chuyện phân này còn kéo dài sau đó rất lâu, không biết bây giờ miền quê bên ấy có còn không?

Thêm 4 chuyện nữa về sáng kiến phân Bắc XHCN

 

1-Phân bắc XHCN

Nói về làm phân bắc thời kỳ mần ăn nhớn XHCN ngoài bắc. Em có câu chuyện này gửi hầu các bác đọc cho vui!

Đâu vào cỡ đầu thập niên 80 em có vào nhà người bạn. Ông già nó làm kế toán trưởng nhà máy bánh phồng tôm Sa Giang(Sa đéc) để chơi. Nhà nó nằm trong khu tập thể nhà máy Sa Giang. Kế bên nhà có một bác người miền nam đi tập kết. Mỗi lần uống rượu là ông ấy chửi cộng sản nhặng xị. Chửi hết chuyện này sang chuyện khác.

Chuyện mà có lẽ em còn nhớ rõ nhất là ông ấy nói về cái thời kỳ làm thương hiệu phân bắc quốc gia để cung cấp phân bón cho cho các tập đoàn nông nghiệp của đảng làm lương thực nuôi quân đánh Mỹ. Ổng nói mới đầu chiến dịch phân bắc là ổng bị bón cả tuần. Mấy bác hỏi sao kỳ vậy? Ổng đáp: hồi xưa ngoài bắc không có hố xí như trong nam. Mỗi lần đi ị là cứ ra đồng, bụi bờ ị đại. Khi chiến dịch yêu cứt bắt đầu, hễ con nít trong làng thấy người lớn ra đồng là chúng theo như đi xem hát ấy. Mặt đứa nào đứa nấy lấm la, lấm lét rình chờ. Tay cầm xô, tay cầm xẻng. Đụ mẹ! ỉa, đái mà cả chục đứa coi thì làm đéo gì ỉa được. Đứa thì xí phần cứt đợt một, đứa thì nói của tao là phần ị cuối, đứa thì đặt ống bơ ngay chổ con cu của ổng để lấy luôn cả nước tiểu bón rau. Ổng phải trốn chui trốn nhũi vì cái vụ này. Ổng còn nói, có nhiều khi tưởng đã yên thân khi ngồi xuống bất ngờ 3, 4 cái xẻng của lũ nhóc đút dưới lỗ đít mà ổng sợ tái mồng. Phần vì sợ chúng tranh giành phân chẳng may vũ khí hốt phân thiến mất của quý càng khổ!

Thời đó ổng nói ăn chỉ toàn rau muống. Phân ỉa ra lòng thòng rau nhợ, nhùng nhằng chẳng chịu đứt. Thậm chí có thằng nhỏ sốt ruột quá đưa tay bứt đại, kéo ổng té ngữa luôn!?

Ổng bảo, hồi trước chưa có cái vụ phân bắc quái gở này thì lũ chó làng làm nghề chó của chị Dậu. Mỗi lần ị là con Ki nhà biết tới giờ ăn, mặt mày rạng rỡ, đuôi ngoắc lia lịa. Từ khi chiến dịch này bùng phát lũ chó làng ủ rũ gày nhom như con ma đói. Cứt chẳng có mà ăn. "Đéo mẹ cái chủ nghĩa quái gì chó còn không có cứt mà ăn". Thảm thật@! Bác ấy chửi vần điệu nghe sướng cái lỗ nhĩ lắm.

Mới gọi điện thoại cho thằng bạn để hỏi thăm bác ấy còn sống hay chết. Nó bảo ông ấy chết rồi. Bác ấy chết đi cùng với giấc mộng thiên đường dang dở và nuối tiếc ngày xưa lạ kỳ. Hông biết bây giờ trên thiên đàng bác ấy có thấy chuyện phân bắc của ngày xưa giờ biến tướng sang chuyện khác không? Đại loại như quả đấm thép vinashink chẳng hạn.Có điều kỳ lạ và giống nhau đến ngỡ ngàng, cái gì mà đảng làm thành quyết tâm, làm chủ đạo thì đều giống nhau ở cái khoảng mùi hết á!

Đây là câu chuyện em nghe hồi năm 1980, lúc đó mới vào lớp mười, trường trung học phổ thông Đồng Tháp. Nay kể lại cho có mùi tí cho vui.

2-Chuyện ông Móng ( tác giả NGUYỄN HUY THIỆP)

Mấy năm trước nghe nói ở ngoại thành có một chợ bán phân nổi tiếng, " độc nhất vô nhị " nên tôi tò mò đến xem.

Chợ phân họp chừng một giờ đồng hồ từ 3 giờ sáng đến 4 giờ sáng ở ngay bên đường đi Sơn Tây. Đây là vùng trồng rau, trồng cà nổi tiếng. Giống cà pháo, cà bát rất hợp với việc bón phân tươi, nhất là phân người. Người ta cũng dùng phân để bón cho lúa, nhưng phân bón cho lúa phải được ủ cho mục ra, cho chín phân. Thế nào là ủ phân ? Phân tươi có nhiều loại : phân trâu bò, phân lợn, phân gà (gọi chung là phân chuồng), phân người (còn gọi là phân bắc) nhưng được ưa quý hơn cả là phân lợn, phân gà. Phân lợn quý vì nó mát, có thể dùng ngay, bón được ngay cho cây, mà cây nào cũng hợp. Phân gà cũng quý nhưng phân gà nóng, chỉ hợp bón cho cây ớt mà thôi. Riêng phân người (phân bắc) có lẽ bởi có nhiều đạm, nhiều chất khó phân huỷ nên bón trực tiếp thì cây xót, chết ngay. Riêng chỉ cây cà là chịu đựng được, lại hợp với việc bón loại phân này. Nhìn chung, tất cả các loại phân đều phải được ủ thì mới nên dùng. Người ta đào một cái hố ở ruộng, chất phân vào cùng với tro, trấu, rồi trát bùn non trộn với rơm bên ngoài, trông như một cái mả, để đấy chừng dăm bữa nửa tháng cho ngấu dần. Phân được ủ chín, cứ thế mục ra, oải ra. Những con dòi ăn hết phân cũng chết đi, bản thân nó cũng hoá thành phân.

Khi tôi đến thăm chợ phân thì chợ đang họp. Đây là chợ phân tươi, hoàn toàn không có phân ủ (phân chín) không có phân xanh (phân làm từ các loại lá cây) hay phân hoá học. Cũng rất ít có phân chuồng, tức là phân lợn, phân gà hay phân trâu bò. Tất cả đều là phân người.

Phân người được cho vào những thùng gò bằng tôn như thùng gánh nước. Cũng có một số người dùng thùng gỗ hoặc cho phân vào sọt (sọt được lót bằng bao ni-lông). Có lẽ phần lớn phân ở đây đều được lấy từ các nhà xí công cộng trong thành phố ra, nhiều thùng phân còn thấy lẫn cả giấy vở học sinh hay giấy báo.

Chợ phân không đông, chỉ có chừng hơn ba chục người vừa mua vừa bán. Hình như họ vốn đã quen biết nhau và khá thuộc " mặt hàng " của nhau nên việc mua bán thoả thuận cũng nhạnh Dưới ánh đèn cao áp tựa như ánh trăng và không khí hơi lạnh buốt, chợ phân cũng có phần nào giấu đi được sự bẩn thỉu, sự nghèo hèn, lam lũ và cần lao.

Những người bán phân đều bịt mặt hay đeo khẩu trang. Tất cả đều bán mua, mua bán một cách âm thầm chịu đựng, ít nhất đấy cũng là cảm giác ban đầu của tội Không có ai nói to tiếng hoặc mặc cả ráo riết như ở các chợ khác, chỉ trừ có mỗi một người, người này có vẻ như " ông chủ chợ ". Ông ta khoảng 60 tuổi, dáng người thấp đậm, đầu húi cua, mắt trố, quai hàm bạnh, ngực nở nang, chân tay rắn chắc. Ông ta không đeo khẩu trang hay bịt mặt, hoàn toàn chẳng có vẻ gì sợ hãi hay ghê tởm khi phải tiếp xúc, đụng chạm với các thùng phân bẩn thỉu và các dụng cụ dơ dáy ở đây. Tôi để ý thấy ông ta không mua, cũng không bán nhưng ông ta đi đi lại lại, nhắc nhở mọi người, xem xét, đánh giá từng thùng phân, bông đùa, góp ý cho những ai còn đang băn khoăn hay lưỡng lự. Ông ta khá linh hoạt, lanh lẹn. Sự linh hoạt của ông ta khiến cho phiên chợ sôi nổi hẳn lên nhưng cũng có vẻ gì khá bất nhẫn. Ông ta như một vị nhạc trưởng, như người giữ nhịp điệu cho cả phiên chợ quái đản này.

Có mấy người đôi co về hai sọt phân của một phụ nữ. Người phụ nữ này ăn mặc quần áo như một nhân viên Công ti vệ sinh. Người phụ nữ cầu cứu "ông chủ chợ " :

- Bác Móng ! Phân này của cháu mà chê là chua thì có ức không ?

Ông Móng (tức " ông chủ chợ ") đến gần xem xét. Ông ta dùng một cái gắp phân bằng cật tre, trông hơi giống một cái đũa cả sục sâu vào đáy sọt phân rồi rút ra, đưa lên mũi ngửi. Một con nhặng xanh bay nhoằng ở ngay trước mặt ông ta. Ông ta lùi một bước, quắc mắt, chuyển cái gắp phân từ tay trái sang tay phải rồi ước lượng đón đầu đường bay của con nhặng xanh, đập véo một cái vào không trung. Ông ta hô lớn :

- Chết này !

Sau tiếng hô người ta thấy con nhặng xanh ngã vật xuống ở giữa sọt phân. Ông ta bình thản bảo người mua hàng :

- Phân tốt đấy, không chua đâu ! Chắc hố xí nhà này gần chỗ làm đậu phụ nên có nước đỗ tương lẫn vào !

Người phụ nữ bảo :

- Vâng đúng ! Trong phân vẫn còn vỏ đỗ tương đây này !

Ông Móng bảo :

- Phân của mày hôm nay không đậm như phân hôm qua ! Nát nhẽo nát nhèo... Thôi thì giảm một giá...

Người phụ nữ bảo :

- Cháu gánh kẽo kẹt suốt từ cửa ngoài ô đến đây, nặng ơi là nặng. . .

Ông Móng bảo :

- Cho chết ! Ai bảo tham múc nhiều nước vào. . . Mày phải chắt cho kiệt nước đi thì phân mới ngon !

Ở cuối chợ có ai trút hai thùng phân sang hai cái thúng sơn bị đổ ra đường. Ông Móng quát :

- Vét ngay ! Vét cho thật sạch ! Ban ngày người ta mà thấy phân dây ra đường là không còn để cho họp chợ nữa đâu !

Người bán hàng vét phân bằng một dụng cụ làm bằng tôn hơi giống như một cái thìa xúp to, có cán dài, cái này cũng gọi là móng. Tuy đã vét sạch nhưng trên mặt đường nhựa vẫn lầy nhầy một lớp váng nước bu đầy ruồi nhặng. Ông Móng đi đến, bắt người kia phải đi múc nước từ một con mương gần đấy lên để rửa đường.

Một thanh niên trẻ, người gầy nhẳng đẩy một xe phên đi đến. Đây là chiếc xe vẫn dùng để gom rác nhưng được sửa đi để đựng phận Những người không bán được hàng (ế hàng) hoặc hàng xấu (tức là phân lõng bõng toàn nước hay nhiều dòi quá) đều trút cả vào xe cho anh tạ Anh ta mua hết nhưng đều với giá rẻ, mọi người gọi là giá bèo, giá vứt đi, giá hết chợ. Ông Móng và anh này có vẻ thân nhạu Ông Móng khen :

- Làm được nhà, lấy được vợ chỉ nhờ vào phân ! Thế là nhất !

Anh ta cười, vẻ mãn nguyện, lấy thuốc lá ra mời ông Móng. Hai người đứng hút thuốc lá, bàn tán những chuyện gì đó không rõ nhưng nghe loáng thoáng có câu " nhất nghệ tinh, nhất thân vinh " với " sinh ư nghệ, tử ư nghệ ". . .

Phía cánh đồng ngoại thành bóng tối lễnh loãng dần, bắt đầu mờ mờ nhìn rõ mặt người. Những tia mặt trời đầu tiên hân hoan báo hiệu một ngày mới đang đến dần. Những tiếng rung động đầu tiên rất khẽ rồi cứ thế lan toả ra, lớn dần lên, liên hoàn ầm ào như có muôn ngàn tiếng sóng vỗ, như có muôn ngàn tiếng chim đập cánh, như rùng rùng tiếng dậm chân của cả đoàn người. Tiếng còi xe lửa, tiếng còi ô-tô lảnh lót vang lện Thành phố bắt đầu cựa mình thức dậy như một con mãnh thú to lớn, như một tên khổng lồ vĩ đại có rất nhiều tham vọng phàm tục, có rất nhiều ước mơ táo bạo cùng với năng lực ẩn tàng. Hắn vừa chậm rãi, lại nhanh nhẹn, vừa ngáp ngủ, lại tỉnh thức. Người ta không thể lường được một ngày của hắn rồi sẽ thế nào, hắn sẽ làm gì, hắn sẽ bắt đầu bữa tiệc thịt người ngay tức khắc hay sẽ hào hiệp vung tay gia ân rải bạc vàng lên khắp chốn cùng nơi như một đế vượng Thành phố ! Đấy là bao nhiêu nỗi kinh hoàng, bao nhiêu niềm vui hoan lạc ! Thành phố ! Ở đấy có cả biết bao cảnh giới thiên đường và sự đoạ đầy trong tầng tầng địa ngục !

Những người họp chợ phân tản đi rất nhanh, loáng cái chẳng thấy còn một người nào, cứ như là chui xuống đất. Ông Móng đi dọc cái chợ không còn một ai xem xét. Không biết ông ta lấy đâu ra một cái chổi nan dài, chỗ nào còn rớt lại ít phân thì ông ta dùng chổi rấp ngay vào bên rệ đường như để phi tạng Xong xuôi ông ta bước xuống con mương gần đấy rửa tay rồi lững thững đi vào quán phở vừa mới mở cửa bên đường. Ở đây ông được đón tiếp như một khách hàng quen biết thường xuyên đặc biệt. Chủ quán biết rõ ông thích ăn gì và ăn thế nào.

Sau lần tôi đến chợ phân, tôi đã làm quen với ông Móng, tìm cách trò chuyện với ông ta nhưng ông ta kín như bựng Tôi cũng đã nghe thiên hạ kể về ông ta nhiều chuyện nhưng đều " bán tín bán nghi ", chẳng biết thực hư thế nào

Bốn chục năm trước, Móng là một thanh niên nông thôn chất phác. Anh ta sống ở một làng quê ven thành. Lớn lên Móng đi lính, đã từng sang Lào và Campuchia. Cũng có người nói hồi trẻ Móng khá tài hoa, cầm, kỳ, thi, hoạ đủ mùi.

Một dạo, đóng quân ở một vùng xa, Móng có làm quen và yêu một cô gái Chặm Cô gái tóc xoăn, da nâu, nồng nàn như lửa. Anh lính nhà quê chất phác si tình như bị hớp hồn. Họ kéo nhau vào rừng trước một pho tượng đá cổ tạc những hình thù kỳ dị mà mãi về sau Móng được nghe giải thích là tượng linga. Móng đòi cô gái trao thận Cô gái bắt Móng phải thề chung thuỷ với cộ Nửa đùa nửa thật, Móng thề :

- Nếu tôi không chung thuỷ với em thì suốt đời tôi đi hót cứt !

Cô gái vui vẻ, tự nguyện trao thận Sau đó Móng đã chuyển đi nơi khác. Anh ta quên ngay cô gái người Chặm Cuộc đời chinh chiến giang hồ bôn ba khắp nẻo, sau này Móng cũng đã nhiều lần gặp gỡ không ít những cô gái khác. Hết chiến tranh trở về quê quán, giống như nhiều người đàn ông có giáo dục và lương thiện khác đã qua thử thách, Móng lấy một cô gái làng, lập gia đình và sống cần cù, gương mẫu.

Tôi nghe kể nhưng không tin lắm vào câu chuyện trện Tôi hỏi ông Móng và biết ông làm việc ở chợ phân này mấy chục năm nay tình nguyện và không vụ lợi. Nhiều người cũng đã xác nhận việc ấy với tội Không có lẽ ông lại có tình yêu và lòng say mê với phân như khối người dở hơi chúng ta vẫn say mê văn chương nghệ thuật, toán học, chính trị hay đồ cổ ? Tôi có mang chuyện này trao đổi với một nhà sự Ông bảo :

- Sám hối vẫn thường là một nhu cầu tâm linh của người ta khi đã về già. Thế nào gọi là sám ? Thế nào gọi là hối ? Sám có nghĩa là ăn năn về những lỗi lầm mình đã phạm từ trước. Các nghiệp ác, các tội ngu si mê chấp, kiêu ngạo khinh mạn. . . hoàn toàn xin ăn năn hối lỗi, từ nay về sau không còn gây ra nữa. Thế gọi là sám. Hối có nghĩa là hối cải những điều lỗi có thể phạm phải sau này. Các nghiệp ác, các tội ngu mê, kiêu ngạo, ngông cuồng, ghen ghét. . . đã được giác ngộ sẽ phải dứt bỏ hẳn, không gây ra nữa. Thế gọi là hối, gọi chung là sám hối. Kẻ phàm phu mê chấp chỉ biết ăn năn những tội lỗi đã phạm phải từ trước mà không biết hối cải những tội lỗi về sau của mình thế là tội trước chưa diệt, lỗi sau lại sinh, vậy chưa thể gọi là sám hối được. Mỗi một thiện trí thức phải nung nấu lắm !

Tôi ngồi nghe, không hoàn toàn bằng lòng với cách giải thích như trên vì thấy ông Móng không có vẻ gì đang là người ăn năn sám hối. Tôi cũng đã dò hỏi về " linga " và các quan niệm về quả báo của người xựa Trong bái vật tổ - tôn giáo nguyên thuỷ (nhiều người coi là tà giáo) - hình tượng âm vật, dương vật giao cấu cũng khá phổ biến, chưa nghe nói vì báng bổ mà đến nỗi phải rước tai hoạ gì. Chắc chắn không hề có chuyện mê tín ở đậy Tiếp xúc với ông Móng, tôi thấy ông là người vô thần, cũng khá hồn nhiên chất phác yêu đời. Tôi băn khoăn quá, giải thích chuyện này cho thật thấu đáo kể cũng đau đầu.

- Không tôn giáo, không chính trị, không vụ lợi, không " sếch-xy " - Ông Móng bảo tôi - Nghề hót phân trên đời là nhất !

NGUYỄN HUY THIỆP

Hà Nội, xuân Tân Tị 2001

3-Anh hai sọt với nghề hót "vàng ròng"

Đọc Chuyện Bác Móng của Nguyễn Huy Thiệp, Một chuyện viết về cứt , như cứt vậy ! chỗ nào cũng cứt tởm lợm quá chừng ! Đọc xong chuyện, hồi tưởng cái thuở mình còn đầu xanh tuổi trẻ , sống ở chốn phồn hoa. Cái dân Kinh Kỳ ngàn năm văn hiến ! Mà ngày bao cấp cái gì cũng thiếu thốn , trong đó có thứ vừa quý vừa hiếm đó là cứt, Bấy giờ cứt khó kiếm lắm , mà không phải chỉ có trong cái chợ cứt kia mới bán món đặc sản ấy , mà nơi nào cũng bán được . đi hót cứt đã thành một nghề , Cái nghề mà dân Hà Nội gọi là dân “hai sọt”Tức là có hai cái sọt gá chắc chắn vào hai bên xe đạp, bên trong sọt có lót ni lông , dùng hai cái sọt để đựng phân hót được , mà là phân tươi, cứt người ấy , ngày ấy gọi là Phân bắc. Đồ nghề còn có thêm một dụng cụ như một cái nón được gò bằng tôn, tra vào một cái cán tre dài dùng cái dụng cụ này để múc cứt , chẳng biết từ chuyên môn gọi cái này là cái gì(?)Tôi cũng nhiều lần đang đọc khẩu hiệu gì đó trong hố xí công cộng của cơ quan :

“Phải ỉa đúng lỗ

Vứt giấy xuống hố”

Cũng có chỗ còn làm thơ nữa kia , các bức tường vôi trắng ngày ấy dễ viết lắm , mà nơi đâu cũng có chữ , người Việt mình hiếu học mà lại .

“Phải ỉa đúng lỗ mới tài

Nếu ỉa ra ngoài kỹ thuật còn non”

Hiệp vần như thế tài tình đấy chứ ! Mẹ kiếp còn đang ngồi vừa thả xuống một cục thì thấy quẹt …quẹt …. Ngó xuống nhìn thấy một cái sào và ai đó đang múc …hi…hi

Ngày ấy Nhân dân cả nước đói ăn , Không có ăn thì có cái gì để mà ỉa , đói ăn nên phân hiếm . dân hai sọt hay xảy ra xô xát đánh nhau tranh giành thị trường… Vùng Từ Liêm trông rau xanh để cung cấp cho nội thành, Cổ Nhuế là một trong những địa phương nổi tiếng rau ngon . Mà cái chợ Phân của ông Thiệp là ở gần Cổ Nhuế đấy , Có lao động là có sáng tạo , trong kho tàng Văn hiến của Hà Thành có câu ca dao mà ai đã nghe là nhớ không quên được :

“Thanh niên Cổ Nhuế xin thề

Chưa đầy hai sọt chưa về quê hương”

He ..he… Nó từ câu khẩu hiệu mà những năm 60, 70 của tk 20 , câu này cả miền bắc đâu đâu cũng có , ở các bảng tin nơi ngã ba đường , ở trên những bức tường của nhà dân , ở sân kho hớp tác xã, ……..:

“Ra đi giữ trọn lời thề

Đánh xong giặc mỹ mới về quê hương”

Sau 1975 đánh mỹ xong rồi , Nhân dân Thủ Đô cùng cả nước lại coi nông nghiệp là mặt trận mới , Thấy bỏ qua một câu thơ quý thì tiếc, nên giữ lại và chế biến nó thành “Cổ Nhuế ca dao” Ngày ấy chế các bài hát và chế ca dao giỏi lắm ……..

Ở đất nước ta mọi người đều là con rồng cháu tiên, việc hót phân, làm phân đã có từ xa xưa, thời Lê TK 15 vua Lê Thánh Tông đã ban đôi câu đối để treo ngày tết cho một người làm nghề hót phân:

Ý nhất nhung y, năng đảm thế gian nan sự

Đề tam xích kiếm, tận thu thiên hạ nhân tâm.

Tạm dịch như sau:

khoác một manh áo, chăm chỉ làm việc khó trong thế gian

Cầu ba thước kiếm, tận thu lòng dạ của thiên hạ

Chợt thấy vui , xưa nay viết về cứt còn quá ít mà lại có nhiều chuyện hay , he…he……

4-LÀNG CỔ NHUẾ

Lúc tôi còn nhỏ mẹ tôi thường đe tôi: “Nếu không học hành tử tế thì sau này chỉ có đi hót cứt thôi con ạ”. Hình ảnh người gánh phân suốt ngày lang thang trong cái thị trấn nghèo quê tôi làm tôi rùng mình. Cái tương lai có mùi khó ngửi này chẳng quyến rũ được ai. Nhưng mẹ tôi lầm. Thời tôi lớn đây là cái nghề hái ra tiền. Ít nhất cũng hơn hẳn cái sự kiếm ăn với cái bằng tiến sĩ của tôi. Anh biết đấy, viện Khoa Học của tôi nằm cạnh làng Cổ Nhuế, tôi có đủ sở cú để khẳng định với anh điều đó.

Làng này sống bằng nghề hót cứt, có đền thờ Thành Hoàng hẳn hòi. Thành Hoàng làng Cổ Nhuế là một vị hót cứt chính hiệu. Trong đền người ta thờ đôi quang và chiếc đòn gánh cùng hai mảnh xương trâu cầm tay … Người làng Cổ Nhuế đã đời này qua đời khác, ngày lại ngày, làm sạch cho thủ đô Hà Nội. Vua Lê Thánh Tông từng ban cho làng này câu đối : “Khoác tấm áo bào giang tay gánh vác Thiên hạ Vung hai thước kiếm, tận thu lòng dạ Thế gian”. Anh đừng so sánh làng Cổ Nhuế với làng Phương Lưu ; cạnh trường đại học Hàng Hải của anh ở Hải Phòng. So sánh như thế là hạ nhục làng Cổ Nhuế của tôi đấy. Ngoài cái vinh quang của nghề hót cứt (lao động là vinh quang).

Hơn nữa làng Phương Lưu của anh tuy hót cứt nhưng chủ yếu sống bằng nghề đạo chích, chứ đâu có được ‘’tôn chỉ mục đích’’ như dân Cổ Nhuế. Thanh niên Cổ Nhuế ta thề Chưa đầy hai sọt chưa về quê hương Nhưng không phải dân làng Cổ Nhuế lúc nào cũng được hưởng cái vinh quang của lao động đâu anh ạ. Kể từ những năm hợp tác hóa ồ ạt vào cuối thập niên 50, nghề hót cứt đã phải chịu nhiều cay đắng. Người ta ngăn cấm những người nông dân đi hót cứt, coi như họ là những người trốn lao động, bỏ việc đồng áng để đi ‘’buôn’’ cứt. Người làng Cổ Nhuế phải tôn trọng pháp luật đành ngồi nhà mà tiếc rẻ những bãi…… đơn côi không người chăm sóc.

Chỉ mãi tới cuối năm 1986, sau đổi mới, đất đai được chia ra để cho các gia đình nông dân tự canh tác. Nghề trồng rau ở ngoại thành Hà Nội sống lại, người Cổ Nhuế mới lại được phép đi…. hót cứt và buôn… cứt. Rau cỏ của xứ ta thơm ngon là nhờ phân Bắc. Các cụ lão nông chi điên dạy thế ! Phân hóa học cho dù là sản phẩm của trí tuệ văn minh, chỉ cho những thứ rau xanh tươi nhưng nhạt thếch. Ðổi mới và cởi trói do mẫu công khai (Glasnost) có cái mặt trái của nó. Trước đây ai muốn đi hót cứt thì hót. Nhưng từ ngày người người đi hót, nhà nhà đi hót thì theo qui luật. ‘’Người khôn, của hiếm’’, dân Cổ Nhuế đã chiến đấu ngoan cường để dành lấy địa vị đầu ngành…. cứt Việt Nam.

Không biết đại tướng đồng hương , ngày ấy có can thiệp vào chuyện này hay không, nhưng theo qui dịnh của UBND thành phố HàNội dân ngoại thành không được phép tự do đi hót cứt và lấy cứt nữa. Trước đây ngoài những bãi cứt vô tổ chức, vô kỷ luật mà bất cứ ai cũng có thể hót. Người đi lấy cứt có thể đến làm vệ sinh cho các nhà xí hai ngăn ở các thành phố để để thu về cho mình một số cứt kiếm được. Bây giờ người nông dân ngoại thành bị bắt buộc phải mua phân tại chợ Cổ Nhuế, một chợ tự cổ chí kim, từ Ðông sang Tây đều không có, được thành lập năm 1989. Giá cả tùy thuộc chất lượng (nói sau). Dân ngoại thành bây giờ trở thành người đi lấy phân thuê cho Cổ Nhuế. Họ được phân chia địa bàn hoạt động, theo lịch sắp xếp mang sản phẩm đến chợ nhưng không phải để họ tự bán. Họ chỉ được nhận phần trăm tiền bán mà giá do ban quản lý chợ Cổ Nhuế quyết dịnh. Chống lại ư ?? Mất việc ngay. Ðội hậu bị, hàng ngàn người xung phong thay chân kiếm cứt (xã hội hiện tại cứt hơi ít lắm, nay phải kiếm, tức là phải đi làm vệ sinh để lấy cứt ở các hố xí, như đã nói trên) Ði kiếm cứt hơn hẳn làm thương nghiệp, đừng nói gì đến nông nghiệp. Mỗi lần tôi hỏi một anh Cổ Nhuế : – Giá cả như thế chắc các anh chóng giàu lắm. Anh đáp : – Anh Giai ơi, trông thế thôi, chứ kiếm được hai sọt thì cũng ăn mẹ nó hết một sọt rồi còn gi !?! Trong chợ phân, xuất hiện phân giả. Người ta dùng đất xét thuồn qua ống nứa, giã nhỏ thân chối trộn lẫn với nghệ bôi bên ngoài và cho tất cả lẫn vào phân thật. Ðó là bí quyết. Phân giả gây náo loạn cho chợ phân khiên thanh niên Cổ Nhuế phải cử ra một bộ phận ‘’kiểm tra chất lượng’’ trước khi giao hàng. Anh còn nhớ dốc Bưởi chạy về viện Khoa Học không ? Trạm kiểm tra được lập ra tại đó, hoạt động từ mờ sáng đến trưa. Mùi uế khí từ tay các kiểm tra viên thọc thẳng vào sọt phân tìm của giả. Nhờ lành nghề và cương quyết, sau đó vài tuần, những đứa làm phân giả bị cắt giấy phép. Tại chợ cứt được chia làm bốn loại: – Hạng nhất (first class) là phân lấy từ khu Ba Ðình… nơi có nhiều gia đình quan chức nên cứt được coi là ‘’nạc’’(tiếng nhà nghề chỉ cục phân rắn chất lượng cao) (!). – Hạng 2, Từ khu Hoàn Kiếm, nơi có nhiều dân buôn bán, nhiều nhà hàng khách sạn. – Hạng 3. Từ khu Hai Bà Trưng và Ðống Ða, nơi đa số dân cư là ngưòi lao động, xài nhiều rau nên ‘’mờ’’ (nhiều nước lỏng bõng) – Hạng 4. Từ ngoại thành, loại này xanh lẹt vì ‘’nguồn nguyên liệu thuần túy là rau muống. Bà con nông dân làm gì có thịt mà ăn. Có lần tại chợ xuất hiện một sọt phân đề chữ : ‘’Phân ngoại 100 phần trăm’’. Dân chúng không hiểu tại sao có bọn dám qua mặt Hải quan, dám nhập cảng ‘’phân ngoại’’ về xài. Về sau chủ nhân sọt phân giải thích : Phân lấy từ bể ‘’phốt’’ (fosse septique) của các sứ quán nước ngoài thì không phải là phân ngoại còn là gì ? Ðây là những điều tai nghe mắt thấy, tôi ghi lại gửi anh để có dịp kể lại cho bà con xa nước nghe chơi… Cho biết quê hương ta có những thứ…. mà người ta hoàn toàn không có.

Tôi bảo đảm đây là sự thật ‘’chăm phần chăm’’. Chuyện có thật .

 

Ý Kiến Bạn Đọc (0)

Subscribe to this comment's feed

Bạn Đọc góp ý :

Ô nhỏ | Ô lớn

busy

Chân Ngôn Thiền

48. Thi thoảng, ta nên tự thầm hỏi: "Ta đang đeo đuổi cái gì? Ta sống vì cái gì?"
THƯƠNG TIẾC GIỌNG CA VÀNG
HÀ THANH

Bác Sĩ Nha Khoa

Nguyễn Thùy Linh DDS
770-986-0773

Tìm Hiểu Pháp Luật

Tiến Sĩ Luật Khoa Tom Huỳnh
949-444-2544

Mậu Thân ở Huế

Tội ác lớn nhất của Cọng Sản trong lịch sử Việt Nam
Viet Cong Strategy of Terror
TÙ NHÂN BẤT KHUẤT
PHẠM THANH NGHIÊN
30 tháng 4
Nhớ" Trịnh Công Sơn "

Bạn đang tìm xem các bài trong mục: QUỐC HẬN 30/4 chuyện chưa quên Nợ cứt