Tội ác lớn nhất của Cọng Sản trong lịch sử Việt Nam
Viet Cong Strategy of Terror
nhân sĩ suốt đời giữ tiết tháo
Những bài thơ được nhiều người mến chuộng
Nguyễn Thùy Linh DDS
Điện thọai: 770-986-0773
All of our work is 100% guaranteed, you'll never have to worry about the quality of our
404-642-9383
Tiến Sĩ Luật Khoa Tom Huỳnh/ 949-444-2544
*ĐMCS


Khi những giấc mơ tươi đẹp đã đi qua, khi những ngày tháng hồn nhiên trong trắng đã mất, qua bao đường đời thăng trầm nghiệt ngã, nhìn lại dĩ vãng chỉ ngập tràn ân hận, tiếc nuối xót xa, khi mà hiện thực chỉ còn là ảo ảnh , thật thấm thía làm sao khi chỉ còn lại mình với nỗi cô đơn trống vắng, làm khuấy động sự bình yên của tâm hồn, để lại vết thương lòng luôn thầm kín, khó mà quên :

Hoa phượng tàn , xác phượng rụng ngẩn ngơ 
Thảng thốt tiếng ve rơi chiều lặng gió 
...Ba mươi tuổi lòng bỗng quay quắt nhớ 
Về sân trường tuổi mười sáu mười lăm 


Nơi tàng cây xao xác lá bâng khuâng 
Ta đứng dưới cơn mưa chiều xa vắng 
Người con gái đi qua nhìn lãng mạn 
Nở nụ cười mới khó hiểu làm sao ! 

Nơi nằm ngoan những vạt cỏ ca dao 
Ru đôi lứa ban trưa vào tình tự 
Tuổi mười sáu riêng lòng ta lúc đó 
Phải không em thầm kín đế dường nào 

Ngày quen nhau đêm dằng dặc chiêm bao 
Em hiển hiện , em chập chờn chiếc bóng 
Hoa phượng nở bất ngờ hoa phượng rụng 
Tiếng ve gần bất chợt hóa xa xôi 

Ngẩn ngơ lòng vô cớ những buồn vui 
Tập nhật ký , dịu dàng dòng mực tím 
Từng trang viết bàng hoàng bao kỷ niệm 
Về thân thương một mùa hạ đầu đời 

Mười lăm năm ...vẫn tàng phượng ấy thôi 
Và tiếng ve vẫn tiếng ve ngày cũ 
Người bạn gái năm nào , giờ , có nhớ 
Như lòng mình khi về lại trường xưa .

Phượng: Tên em chói chang (Hoàng Thụy) 

Tiếng ve kêu ra rả , màu đỏ roi rói của phượng vĩ, những giọt nắng vàng hoe nhảy múa trên tóc gió me bay, đều mang một thông điệp tình tự dịu êm của mùa hè nóng bỏng, nồng nàn, sôi động, tha thiết, đầy ắp sự bâng khuâng, bồi hồi, chao động hồn người. Những cảm giác lâng lâng dịu ngọt say đắm . Hội tụ rồi chia xa. Giờ chia tay đã đến, những chiếc khăn tay ướt đẫm, những giọt nước mắt the the, còn đọng lại trên đôi má ưng ửng nắng hồng, những bước chân bịn rịn, … Kỷ niệm còn đầy ắp trên những trang lưu bút học trò .. những dòng chữ như những sợi dây vô hình buộc lại tâm tư như chẳng bao giờ muốn sự lìa xa ..

Nhịp tim đập khác thường - loạn nhịp
Dòng lệ chia ly che mắt buồn không kín
Nước ngập bờ mi, mưa đổ ướt bàn tay
Chia tay rồi, nỗi nhớ lạ lùng thay
Dù kỷ niệm chỉ còn trong ký ức
Nhớ ngày xưa - Ôi hai niềm hư, thực
Phút cuối cùng gọi mãi giờ G.

Hoàng Nguyễn Quỳnh -Gọi mãi giờ G

Khung cửa cũ nắng hồng như màu mắt
Góc lớp mình khúc khích chuyện buồn vui
Rồi lưu bút chứa chan lời đầu hạ
Chuyền tay nhau cho hết những giận hờn
Có ai đứng so vai ngoài cửa lớp
Mắt bạn nhìn vời vợi bỗng trong hơn
Tay len lén ôm vào lòng chiếc cặp
Ai dối lòng... lời đề tặng hôm qua
Muốn keo kiệt giữ bài thơ mười tám
Ngốc nghếch ơi, hạ cuối rồi mà...
Và đỏ thắm những chân trời rạo rực
Phượng tô hồng cho những ước mơ
Ta không biết nói gì đây, thôi để:
"Xa cách ngày mai xin được khóc bây giờ"...

Mùa hạ cuối ( Nguyễn Thanh Loan)

Mùa hạ đem lại những thầm lắng ưu tư, những cảm giác đầm ấm kín đáo, để đến lúc cô đơn, mình đối diện mình , lúc đó những suy tư nhẹ nhàng phiêu lưu vào cõi mộng mơ êm dịu của một thuở nào ăm ắp những kỷ niệm .. đến nao lòng :

Ai chợt ưu tư trước ngưỡng cửa đường mình
Ai ép chết khô một xác ve trong trang lưu bút
Ta nao lòng bên cây gạo già rêu mốc
Không dám khắc tên mình sợ chạm nhói tên em.
Phép toán hôm nay không đúng đến vô cùng
Lận đận, thành danh làm sao chia đều ta và bạn
Nhớ thương ơi, đừng bao giờ khô cạn
Lối gió hờn nét phấn buổi đầu tiên.

Chu Minh Khôi - Mùa phượng đỏ

Ngoan nào mùa hạ cuối cùng
Ngủ đi, thương quá nỗi buồn chia tay
Ngủ ngoan nhé giữa vòm cây
Tiếng ve mới nhú, giọng gày lời xa
ầu ơ! Đường chẳng về nhà
Bàn chân lại lạc trong nhoà nhạt trông
Ngoan nào mùa hạ cuối cùng
Ngủ đi thương nhớ trên dòng thơ nhau
Đừng buồn nữa nhé mắt nâu
Lời chia xa chửa thành câu - thôi đừng
Ngoan nào mùa hạ cuối cùng
Ta gom đôi tiếng trống trường vào thơ
Hôm nay lại hoá ngày xưa
Lẫn vào nhau để day dưa lòng mình
Cỏ xanh khóc đến biếc xanh
Hình như cỏ hiểu tụi mình chia tay.

Hoàng Anh Tú - Khúc hát ru mùa hè cuối cấp

Những tiếng trống trường như hối hả, giục giã cho giờ phút phân ly, những dòng chữ cuối dở dang trên trang giấy tinh khôi học trò, trong ngày chia tay ngơ ngác còn đợi ai về viết nốt .. Nhưng kỷ niệm vẫn lê hoài về một bến ngây thơ trong vòm trời ký ức , chẳng bao giờ chấm dứt một cách giản đơn.

Một tiếng ve nhắc rằng: Mùa hạ
Mây trốn về đâu, cho trời lặng lẽ xanh
Phượng tự đốt cháy mình thành ngọn lửa
Ơ kìa! Sao em khóc... ngon lành. 
Lưu bút đầy những thân yêu bè bạn
Những nét chữ quen, những nụ cười
Ngày mai chỉ ngày mai thôi nhỉ
Tất cả thành kỷ niệm xa xôi. 
Lau nước mắt dẫu chẳng bao giờ nữa
Lại về đây đợi tiếng trống tan trường
Bài thơ trong ngăn bàn mùa đông giá rét
Biết có bao giờ cạn những niềm thương.

Đàm Huy Đông - Hạ khúc

Lớp chúng mình bảo nhau không ai khóc
Sao vẫn có người lau nước mắt luôn?...
Rồi hoa phượng, rồi bằng lăng, lưu bút
Dẫu biết tôi mắc nợ một ánh nhìn
Ngày cuối đến giành cho nhau lời chúc
Thôi một thời đành gửi lại trong tim.
Giờ hạ đến bắt đầu bằng nỗi nhớ
Nghe đâu đây vang vọng tiếng trống trường
Tôi đặt bút tập làm thi sĩ
Viết về miền ký ức mến thương.

Lời xin lỗi trước mùa (Nguyễn Văn Quân)

Riêng một thời, cho màu phượng cháy thôi!
Bạn đừng ngạc nhiên thấy tên mình trên cây bàng trước lớp
Có kẻ mộng mơ không cùng chung một lớp
Chỉ dám viết tên người trên chiếc lá rất xanh...
Năm cuối rồi - chút luyến nhớ mong manh!
Cứ nhói lòng khi đếm ngày theo từng mùa lá
Phía trước cổng trường con đường chia thành nhiều ngả
Nơi nào dừng cho mình gặp lại nhau!...

Thầm lặng (Hiền Anh)

Trong cơn gió nồm nam oi ả, bứt rứt, ngột ngạt của mùa hạ với những tia nắng chói chang gay gắt của ngày hè nung đốt như muốn rát bỏng thịt da, những cơn mưa hạ đầu mùa giúp cho những hàng cây xanh mát, cũng đã đem lại sự mát dịu cho hồn người … Mưa của tình thân, của cô đơn, của chua chát, ngọt ngào, cay đắng, hờ hững, nồng nàn ...” mưa vẫn mưa bay trên hàng lá nhỏ, buổi chiều ngồi ngóng những chuyến mưa qua, trên bước chân em âm thầm lá đổ ..” , những cơn mưa nhỏ hạt , lất phất trong bầu trời, thả nhẹ trên đôi vai gầy guộc, trên mái tóc huyền mềm mại, trên cỏ cây hoa lá ,đó cũng chính là những giọt tình xúc tác cho những ngậm ngùi, chia ly, xa cách : "Em không khóc, tại trời mưa nên mắt ướt" …

Hình như trong từng tia nắng 
Có nét tinh nghịch bạn trai 
Hình như trong từng tia nắng 
Biết chiều tiếng ve ngân dài. 

Hình như trong từng hạt mưa 
Có nụ cười duyên bạn gái 
Hình như trong từng hạt mưa 
Có dòng lưu bút đọng lại... 

Tia nắng hạt mưa trẻ mãi 
Màu hoa phượng đỏ vô tư 
Bạn ơi, đừng trách vô cớ 
Làm buồn tia nắng hạt mưa!

Tia Nắng Hạt Mưa (Lệ Bình)

Phượng đỏ, hạ hồng, bản đen, phấn trắng, sân trường, lớp học, trời xanh, nắng ấm , cơn mưa hè nhè nhẹ …vô cảm, vô tri nhưng là những khung cảnh, những xúc tác đã tạo dựng nên những mối tình thầm lén, vô tội, ngây thơ và chân thật nhưng nồng đậm muôn đời .. Cộng hưởng là âm vang của tiếng ve giữa đất trời xanh thắm bao la, đã tạo nên một bản hòa tấu kỳ diệu suy tôn sự sống nồng nàn và tình yêu ngọt ngào muôn đời .. mà trí tưởng con người vẫn mãi đi tìm ..Ai dễ mà quên được ?? 

Mỗi năm đến hè lòng man mác buồn, 
Chín mươi ngày qua chứa chan tình thương 
Ngày mai xa cách hai đứa hai nơi, 
Phút gần gủi nhau mất rồi 
Tạ từ là hết người ơi! 

Tiếng ve nức nở buồn hơn tiếng lòng, 
biết ai còn nhớ đến ân tình xưa 
Đường xưa in bóng hai đứa nay đâu, 
những chiều hẹn nhau hết rồi, 
giờ như nước trôi qua cầu. 

Giã biệt bạn lòng ơi! Thôi nay xa cách rồi 
Kỷ niệm mình xin nhớ mãi, 
buồn riêng một mình ai chờ mong từng đêm gối chiếc 
Mối u hoài này ai có haỵ 

Nếu ai đã từng nhặt hoa thấy buồn, 
Cảm thông được nỗi vắng xa người thương. 
Màu hoa phượng thắm như máu con tim, 
mỗi lần hè thêm kỷ niệm 
Người xưa biết đâu mà tìm

Nỗi Buồn Hoa Phượng (nhạc Thanh Sơn)

Tiếng ve nức nở hè đến đây rồi! 
Trước sân trường hôm nay em và tôi 
Nhìn nhau nói chẳng nên lời, 
ngày mai cách biệt phương trời chắc gì vui giây phút chia phôi! 

Áo em tím ẩn một nét u buồn! 
Dấu tâm sự mang theo bao niềm thương 
Thời gian tháng mỏi năm mòn 
làm sao tránh khỏi dỗi hờn, 
ngày chia tay cảm thông nhau hơn 

Bây giờ em bên tôi, 
ngày mai thành cố nhân rồi, 
chỉ còn nhắc nhở trong đời! 
Thoáng nụ cười nở môi 
mà lòng mình buồn trăm mối, 
ôm kỷ niệm mỗi người một nơị 

Chúc nhau tất cả lời tiễn đưa buồn! 
Thấy hoa phượng rơi rưng rưng mà thương 
Biệt ly cách trở đôi đầu, 
tình xưa mấy trả nhịp cầu 
Mùa phương ơi đến chi thêm sầu! .....

Mầu Áo Hoa Phượng (nhạc Thanh Sơn) 



Đóa hoa tuyệt vời cho bài thơ mùa Hạ chắc chắn là cánh phượng hồng đang lơi lả ngoài khung sổ, dưới bầu trời xanh thân ái, những tia nắng vàng hoe đang nhảy múa đùa cợt bên dòng sông trí tưởng .. phải không các bạn ?

Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng 
Em chở mùa hè của tôi đi đâu ? 
Chùm phượng vỹ em cầm là tuổi tôi mười tám 
Thuở chẳng ai hay thầm lặng - mối tình đầu 

Mối tình đầu của tôi có gì ? 

Chỉ một cơn mưa bay ngoài cửa lớp 
Là áo người trắng cả giấc ngủ mê 
Là bài thơ cứ còn hoài trong cặp 
Giữa giờ chơi mang đến lại... mang về

Chút Tình Đầu (Đỗ Trung Quân)

Thiên nhiên cứ tuần tự giao mùa, mùa hạ đang đến thật gần, cả bạn cũng đang ửng chín trong mùa nắng, trong sự biến đổi kỳ lạ của tạo hoá...Một cánh hoa rơi, một tiếng ve thoáng qua, một chút tình bâng khuâng … có chăng còn lại chút hương thầm đọng lại trên từng trang lưu bút ngày xanh .. may mắn cho bạn nào còn giữ được chút hồn nhiên ngây thơ của những tờ giấy vở học trò tinh khôi trong trắng . Những con chữ như muốn ẩn sâu vào trái tim chân tình, hoà tan vào dòng máu, trong tiềm thức mênh mang, hội nhập với tâm hồn, như chẳng bao giờ muốn lìa xa ..Cái lâng lâng của cảm giác, cái man mác nhè nhẹ của tâm hồn, cái bịn rịn của bước chân ngập ngừng, cái long lanh trong ánh mắt trên một khuôn mặt thánh thiện và gần gũi, đã một thời từng làm ngây ngất, say đắm …, những cảm xúc đến rất tự nhiên, lai láng tuôn trào … Những kỷ niệm ngọt ngào lưu luyến, gắn bó và trân trọng đó chính là hơi thở cho men tình dậy sống, dạt dào yêu dấu, ngàn đời khó quên, cho dù mai kia phiêu bạc ở chân trời góc bể chân trời nào…

Có những lúc buông mình vào quá khứ
Tình phiêu du trong trí tưởng xa mờ
Những nỗi nhớ quay cuồng theo gió hạ
Cứ lê hoài về một bến ngây thơ

Hồn du mục trên từng trang ký ức
Xin một lần trở bước dấu chân người
Mưa vẫn thế bình yên trên phố nhỏ
Sao hôm nay bỗng dội nhớ vào đời

Ai bỏ lại những buồn vui lẫn lộn
Chuỗi ngày xanh mờ mịt bóng xa xôi 
Trong ánh mắt đong đưa mùa hạ cũ
Có bao giờ em hiểu giấc mơ tôi

Những chiếc guốc chưa bao giờ biết nói
Sao khua vang tín hiệu rất tình cờ
Những bước chân đã đi vào quên lãng
Trên sân trường chim cất tiếng vu vơ

Phượng vẫn đỏ khoe trời xanh lá biếc
Dịu dàng buông lơi lả nhánh hoa cười
Em đứng đó vẫn hồn nhiên như thế
Nắng lung linh ánh mắt thẫn thờ tôi 

Trang lưu bút xin nghiêng mình cảm tạ
Lời trao nhau ngờ nghệch rất chân tình
Những con chữ – thiên đường xanh hé mở
Quẩn quanh đâu trong cuộc sống chính mình

Vào ô chữ tìm chút gì hơi ấm
Tìm bàn tay nắm lại chút thơ ngây
Cám ơn ve chung vui bản hòa tấu
Khúc tình ca êm ái tựa mây bay

Ô chữ nhỏ có phải nơi hò hẹn
Cổng trường xưa mở cửa đón chờ mong
Hoài niệm xanh phiêu bồng theo gió hạ
Thoáng hương thơm của nắng mới phượng hồng

Cám ơn nhé những lời xưa nhắc nhở
Dầu một mai phiêu bạc bến bờ đâu 
Trên trang giấy còn chút gì sót lại 
Lời thân thương thầm thĩ phút ban đầu ...
Lưu Bút Ngày Xanh (Vương Ngọc Long)

 

 

Dòng Chúa Cứu Thế SàiGòn
hát nhạc trữ tình bằng giọng "Quảng Nam"