Tội ác lớn nhất của Cọng Sản trong lịch sử Việt Nam
Viet Cong Strategy of Terror
nhân sĩ suốt đời giữ tiết tháo
Những bài thơ được nhiều người mến chuộng
Nguyễn Thùy Linh DDS
Điện thọai: 770-986-0773
All of our work is 100% guaranteed, you'll never have to worry about the quality of our
404-642-9383
Tiến Sĩ Luật Khoa Tom Huỳnh/ 949-444-2544
*ĐMCS

Nhà thơ Hữu Loan, tác giả của bài thơ nổi tiếng “Màu Tím Hoa Sim” vừa qua đời ở quê nhà khi gần tới tuổi 95.

Báo điện tử Sài Gòn Tiếp Thị Online cho hay nhà thơ qua đời khoảng 19 giờ tối ngày 18 tháng 3, 2010. Nhưng nhạc sĩ Tuấn Khanh đưa tin trên Blog của ông nói nhà thơ mất lúc 21 giờ.

SGTT nói rằng, “Sau khi con cháu đã đông đủ, gia đình làm lễ phát tang lúc 1g30 phút sáng ngày 19 tháng 3, 2010. Lễ động quan diễn ra vào 15g 30 phút chiều cùng ngày và đưa ông về nghĩa trang của xã Nga Lĩnh, nơi yên nghỉ cuối cùng của ông.”

Cuộc đời thanh niên của ông gắn liền với giai đoạn đầu của cuộc kháng chiến chống Pháp, nhưng sau đó, ông bỏ đảng CSVN về sống ẩn dật ở quê nhà mà qua một số cuộc phỏng vấn, ông tiết lộ từng bị viên chức CSVN tìm cách ám hại, đầu độc nhiều lần nhưng ông đều thoát được.

Từ làm ruộng, kéo xe cút kít, vác đá, mò cua bắt ốc để mưu sinh, suốt một chặng đường dài bề ngoài là âm thầm nhưng thật sự là cuộc đấu tranh, đấu trí không ngừng nghỉ giữa ông và chế độ độc tài đảng trị mà ông chạy trốn, diễn ra được ông kể lại sau này.

Nhà thơ Hữu Loan tên đầy đủ là Nguyễn Hữu Loan, sinh ngày 12 tháng 4, 1916 tại làng Vân Hoàn, xã Nga Lĩnh, huyện Nga Sơn tỉnh Thanh Hóa.

Nhà nghèo, thuở thiếu thời phần lớn tự học với sự chỉ bảo phần nào của người cha, dù vậy, Hữu Loan đã đi thi và đỗ bằng Tú Tài năm 22 tuổi, một bằng cấp rất cao trong xã hội Việt Nam thời thập niên trước và sau 1940.

Ðỗ tú tài, ông đi dạy học rồi “đi làm gia sư để kiếm gạo” như lời ông tự kể. Trước đó, ông đã tham gia Mặt Trận Bình Dân vào năm 1936 rồi khi cuộc kháng chiến chống Pháp phát động, ông là phó chủ tịch Ủy Ban Khởi Nghĩa ở huyện Nga Sơn. Trước năm 1945, ông đã từng cộng tác với một số tận san văn học ở Hà Nội.

Sau cuộc cách mạng Tháng Tám, ông được cử làm ủy viên Văn Hóa trong Ủy Ban Hành Chính Lâm Thời tỉnh Thanh Hóa. Rồi ông tham gia đội quân chống Pháp, phục vụ ở đại đoàn 304. Khi Hiệp Ðịnh Geneve ra đời, ông về Hà Nội, làm báo Văn Nghệ một thời gian. Khoảng thời gian 1956-1957, ông tham gia phong trào Nhân Văn Giai Phẩm do nhà văn Phan Khôi chủ trương. Một số bài viết và thơ của ông đả kích kịch liệt các tiêu cực phổ biến trong hàng ngũ cán bộ cộng sản đã dẫn đến tù tội cho ông khi phong trào Nhân Văn Giai Phẩm bị đàn áp.

Nhà thơ Hữu Loan không làm nhiều thơ nhưng hầu như các bài thơ ông viết ra đều được yêu thích. Ðặc biệt, bài thơ Mầu Tím Hoa Sim ông diễn tả tâm sự của một người chiến binh có vợ chết trẻ (16 tuổi) ở quê nhà chứ không phải người cầm súng ở chiến trường.

Năm 1949, ông chỉ được về phép mấy ngày, làm đám cưới rồi quay lại chiến trường, ba tháng sau, nghe tin vợ chết đuối.

Nhiều nhạc sĩ (Phạm Duy, Dzũng Chinh, Anh Bằng, Duy Khánh) phổ nhạc, có lẽ bài hát nổi tiếng nhất là bài “Áo Anh Sứt Chỉ Ðường Tà” mà nhạc sĩ Phạm Duy phổ theo bài Mầu Tím Hoa Sim.

Tuy sống ẩn dật, nhẫn nhịn ở nhà quê trong sự nghèo khổ, ông vẫn theo dõi tin tức thời sự. Năm 2004, ông dành cho ký giả Phạm Trần của đài VOA cuộc phỏng vấn, ông nói, “Tôi theo dõi những cái tình hình chung của đất nước bây giờ là lừa đảo rối bét, ăn tham bẩn nhất là thằng nào cũng lợi dụng trèo đầu cỡi cổ thằng dân chứ có cái gì đâu, tức là cái đảng Cộng Sản đấy. Cái đảng Cộng Sản mà còn lãnh đạo thì còn rối bét, không có ai là gương mẫu hết.”

Trong một lần tiếp khách, ông kể, “Trong mấy chục năm dài, tôi về quê an phận thủ thường, chẳng màng đến thế sự, ngày ngày đào đá núi đem đi bán, túi dắt theo vài cuốn sách cũ tiếng Pháp, tiếng Việt đọc cho giải sầu, lâu lâu nổi hứng thì làm thơ, thế mà chúng vẫn trù dập, không chịu để tôi yên. Tới hồi mới mở cửa, tôi được ve vãn, mời gia nhập Hội Nhà Văn, tôi chẳng thèm gia nhập làm gì.”

Rồi ông kể tiếp, “Năm 1988, tôi ‘tái xuất giang hồ’ sau 30 năm tự chôn và bị chôn mình ở chốn quê nghèo đèo heo hút gió. Tôi lang bạt gần một năm trời theo chuyến đi xuyên Việt do Hội Văn Nghệ Lâm Ðồng và tạp chí Langbian tổ chức để đòi tự do sáng tác, tự do báo chí-xuất bản và đổi mới thực sự.”

Tuy nhiên, “Vào tuổi gần đất xa trời, cuối năm 2004, công ty Viek VTB đột nhiên đề nghị mua bản quyển bài Màu Tím Hoa Sim của tôi với giá 100 triệu đồng. Họ bảo đó là một hình thức bảo tồn tài sản văn hóa. Thì cũng được đi. Khoản tiền 100 triệu trừ thuế đi còn 90 triệu, chia ‘lộc’ cho 10 đứa con hết 60 triệu đồng, tôi giữ lại 30 triệu đồng, phòng đau ốm lúc tuổi già, sau khi trích một ít để in tập thơ khoảng 40 bài mang tên Thơ Hữu Loan. Sau vụ này cũng có một số công ty khác xin ký hợp đồng mua mấy bài thơ khác, nhưng tôi từ chối, thơ tôi làm ra không phải để bán.”

Cả cỳuộc đời, không chỉ là một nhà thơ tác giả của những bài thơ bất hủ, ông còn được kính trọng là người luôn luôn giữ khí tiết của một kẻ sĩ “tiết tụỳc, tâm hư,” đặt quyền lợi quốc gia dân tộc lên trên hết.

Theo nguoi-viet.com

Dòng Chúa Cứu Thế SàiGòn
hát nhạc trữ tình bằng giọng "Quảng Nam"