Tội ác lớn nhất của Cọng Sản trong lịch sử Việt Nam
Viet Cong Strategy of Terror
nhân sĩ suốt đời giữ tiết tháo
Những bài thơ được nhiều người mến chuộng
Nguyễn Thùy Linh DDS
Điện thọai: 770-986-0773
All of our work is 100% guaranteed, you'll never have to worry about the quality of our
404-642-9383
Tiến Sĩ Luật Khoa Tom Huỳnh/ 949-444-2544
*ĐMCS

Tin Tổng Hợp

update

Thầy giáo Đinh Đăng Định: người thầy hết lòng vì đất nước, vì đồng bào

 

Thầy Định nói nếu còn chút hy vọng sống sót, chắc chắn ông sẽ không bao giờ nhận được lệnh đặc xá:“Không khoan hồng, không chút nhân đạo gì. Những người quan tâm, xin hãy quan tâm đến phương diện chung đó là cuộc đấu tranh chống độc tài của chế độ cộng sản.Còn cá nhân tôi thì cũng không còn gì để quan tâm nữa.”

Ngọc Nhi Nguyễn (Danlambao) - Thầy giáo Đinh Đăng Định, sanh năm 1963, vốn là một thầy giáo hiền hòa, dậy môn Hóa ở trường THPT Lê Quý Đôn, tỉnh Đak Nông, Tây Nguyên. 

Khi nhà nước CSVN ra dự án khai thác Boxit ở Tây Nguyên, thầy Định cũng như nhiều trí thức và chuyên gia khác trên toàn quốc, bao gồm cả Võ Nguyên Giáp, lên tiếng phản đối và phân tích sự tác hại của bùn đỏ đối với đất đai, cuộc sống và sức khỏe người dân. Cùng thời gian đó thầy Định cũng viết nhiều bài phân tích và chỉ trích những cái sai của nhà nước CSVN, kêu gọi đa nguyên đa đảng, tự do và dân chủ cho đất nước.
 
dinhdangdinh-toaNăm 2012 Thầy Định bị bắt, và bị kết án 6 năm tù trong một phiên tòa bỏ túi kéo dài đúng 45 phút vào ngày 21/11/2012, theo điều lệ 88 bộ luật hình sự là "Tuyên truyền chống phá nhà nước CSVN". Khi vào tù thầy vẫn khỏe mạnh bình thường.
 
Sau vài tháng thụ án ở trại An Phước, thầy Định bắt đầu có triệu chứng đau dạ dày: nôn ói, xuất huyết, đau bụng, xuống ký, mệt mỏi tột độ v.v... Gia đình thầy đã làm đơn chạy xin khắp nơi cho thầy được khám bệnh và trị bệnh nhưng cán bộ trại giam vẫn làm lơ. Cho đến khi bệnh tình quá nặng thầy mới được đi viện thì bác sĩ cho hay thầy bị ung thư dạ dày giai đoạn 3. 
 
Mặc dù bị bệnh nan y, thầy Định vẫn phải thọ án và không được chữa trị đúng mức. Khi căn bịnh đã di căn, thầy vẫn chỉ được tiếp dung dịch và thức ăn lỏng, trong khi gia đinh vẫn phải trả tiền viện phí mỗi ngày. Ngoài ra quanh giường thầy còn có công an canh gác và máy quay phim đặt 24/24. Bạn bè không được vào thăm, còn gia đình vào thăm muốn chụp hình làm kỷ niệm cũng bị cấm đoán. 
 
Cuối năm 2013 sau khi đã phẫu thuật cắt 3/4 dạ dày, sức khỏe thầy Định tiếp tục xuống dốc trầm trọng. Thầy ăn uống không được, tiêu tiểu khó khăn, ói ra máu hàng ngày và đau đớn vô cùng. Tháng 02/2014 nhà nước CSVN ra quyết định cho thầy được hoãn thi hành án 1 năm, chuyển thầy sang Bệnh viện Ung Bướu ở Saigon để chữa trị. 
 
Từ trong bệnh viện, thầy Định đã trả lời phỏng vấn của đài BBC. Thầy nói "Tôi không bao giờ hối tiếc. Tôi cảm thấy mình đã làm được việc gì đó đóng góp vào sự nghiệp chung của đất nước tôi - một đất nước Việt Nam được tự do, dân chủ, hòa bình và có nhân quyền." Thầy tin rằng "nhân quyền sẽ đến với Việt Nam vì có sự quan tâm của thế giới văn minh, của các nước dân chủ, các tổ chức phi chính phủ, các nhân sỹ trí thức, người Việt, người nước ngoài, trong nước và ngoài nước"
 
Một tuần lễ trước, bác sĩ bệnh viện cho biết bệnh ung thư của thầy đã đi vào giai đoạn cuối và không còn chữa trị gì được nữa, nên gia đình thầy đã được phép đưa thầy về nhà. Bạn bè và học trò đã đến thăm thầy rất đông, nhìn thấy thầy phải chịu đựng cơn bệnh ngặt nghèo trong căn nhà rách nát, ai cũng không cầm được nước mắt!
thay dinh 4
Ngày 21/03/2014, có lệnh đặc xá cho thầy Định theo điều luật 21 -22, với lý do "để đáp ứng yêu cầu đối nội, đối ngoại của nhà nước". Khi nghe tin này, thầy Định cho biết "nó không còn giá
trị gì nữa cả", vì bệnh tình của thầy lúc này chỉ còn tính ngày chứ không còn tính tháng được nữa rồi. Nếu vì nhân đạo, thì nhà nước CSVN lẽ ra đã phải cho thầy được khám bệnh và chữa trị từ sớm, từ tháng 03/2013 khi mới phát hiện triêu chứng chứ không phải lần chần đến cả hơn 1/2 năm sau Và nếu có đặc xá vì nhân đạo thì cũng đã đặc xá cho thầy từ nhiều tháng trước chứ không phải đợi đến bây giờ. 
Thầy Định nói nếu còn chút hy vọng sống sót, chắc chắn ông sẽ không bao giờ nhận được lệnh đặc xá: “Không khoan hồng, không chút nhân đạo gì. Những người quan tâm, xin hãy quan tâm đến phương diện chung đó là cuộc đấu tranh chống độc tài của chế độ cộng sản. Còn cá nhân tôi thì cũng không còn gì để quan tâm nữa.”
Với lòng kính trọng, khâm phục và thương mến người thầy giáo hết lòng vì đất nước, đồng bào, mình xin cùng tất cả bạn bè trong và ngoài nước của thầy xin được cám ơn thầy, và chúc thầy những ngày tháng bên gia đình đầm ấm, vui vẻ, bình an. Mong cơn bệnh thầy thuyên giảm và thầy không phải chịu đau đớn. 
 
Cầu nguyện cho một phép lạ, cho thầy Đinh Đăng Định, và cho quê hương Việt Nam.
 
 
Ngọc Nhi Nguyễn
 

Phóng sự: Ai gây nên bệnh ung thư cho thầy Đinh Đăng Định - 24.03.2014

 


 

 Ký Sự: Viếng Thăm Thầy Đinh Đăng Định

Hồng Trung

ddd1

Xuống xe tại thị trấn Kiến Đức (tỉnh Đăk Nông) tôi nhìn đồng hồ là 2h30 sáng. Ngã ba trung tâm thị trấn chỉ còn lại vài quán bán ăn khuya bên vỉa hè dành cho khách vãng lai. Tôi chọn một quán vắng khách hơn, ngồi ăn khuya và nghĩ cách tìm vào nhà thầy Định một cách an toàn thuận lợi nhất. Qua video-clip trên mạng danlambao.com, trong đầu tôi còn ghi lại địa chỉ 214 Nơ Trang Long – khối phố 4. Ở giữa cái thị trấn mênh mông, khuya vắng, tôi không phán đoán được vị trí nhà thầy Định ở hướng nào để tôi bắt đầu đi tìm, vả lại xe hon đa ôm cũng không còn hoạt động.

Tôi biết, những thông tin liên quan tới thầy Định là rất nhạy cảm ở những tụ điểm trung tâm này, nên chỉ hỏi nhỏ cô chủ quán về tên con đường và khu phố 4. Sau khi trả lời, cô chủ quán còn hỏi lại tò mò muốn biết là tôi đi tìm nhà ai giữa lúc đêm tối khuya. Vì cần kiểm chứng địa chỉ nên tôi trả lời: “Nhà thầy giáo Định“. Đang rửa bát, nhưng cô vẫn quay lên nhìn tôi như nhìn những người khách khác biệt gì và nói “Thầy Định à!”. Cô nói tiếp: ”Thầy Định làm chính trị, chống đối nhà nước làm bô – xít nên bị công an bắt xử tù. Nghe nói là vào tù công an đánh nhiều lắm nên bị bịnh nặng nên nhà nước cho về nhà rồi và anh là gì của thầy Định?”. Tôi giả vờ không nghe để khỏi bị trả lời những câu hỏi bất lợi giữa chốn tai mắt của công an mật vụ và đúng lúc này bàn nhậu bên kia cũng bắt đầu im lặng lắng nghe cuộc chuyện bên này.

Tôi tìm cách thoát ra khỏi sự chú ý của mọi người vì ngại những trắc trở có thể xãy đến cho tôi - người khách lạ độc hành giữa đêm khuya vắng. Tôi bước đi nhưng trong lòng vẫn có chút niềm vui, vì có lẽ người dân ở nơi đây vẫn còn những bậc phụ học sinh xưng gọi thầy giáo Định bằng chữ “Thầy“ bằng thái độ biết “tôn sư trọng đạo“.

Dưới ngọn đèn cao áp, tôi cứ đi bộ chậm rãi mon men theo đường Nơ Trang Long để chống lại cái lạnh rét, lần dò theo số nhà bên chẳn theo thứ tự tăng dần và mong chờ trời sáng. Khoảng 4h, sự hoạt động của con người bắt đầu trở cho ngày mới. Người tập thể dục đi bộ, kẻ đi chợ lấy hàng về bán lẻ qua lại, lại qua, lòng tôi cũng giảm dần sự bất an vì bóng tối.

Cuối cùng tôi đến trước cổng một căn nhà gỗ, có diện mạo giống như căn nhà tôi xem trong video-clip, nhìn trông vào bên trong số nhà vẫn chưa thấy rõ vì tầm nhìn trên 10m, nhưng tôi vẫn đoán chắc là nhà của thầy Định. Căn nhà gỗ nhỏ, lụp xụp ở cuối con đường ngoài khu vực đông dân cư trông rất thôn dã. Ngồi chờ đến 5h giờ sáng, tôi mới gọi cửa. Bé Thảo (con của thầy) mới mở cửa để tôi vào nhà (vì đã được anh Trương Minh Đức báo trước là sẽ có tôi lên thăm).

Đưa tôi vào nhà, trong sự rón rén nhẹ nhàng để không ảnh hưởng đến giấc ngủ của cô thầy và những người khác. Tôi vào thẳng bên trong chỗ thầy nằm. Căn bệnh quái ác đã hành hạ thầy đau đớn, nên thầy không ngủ được nằm trăn trở và rên rỉ suốt đêm.

 

ddd2

Khi biết tôi đến thăm, thầy cố gắng gượng ngồi dậy nhìn tôi chưa nói được gì thì đã ra hiệu lấy bô cho thầy nôn mửa. Khoảng hơn một lít bệnh phẩm thầy ói ra, tôi thấy hoàn toàn là nước dịch dạ dày và máu hãy còn đỏ tươi. Thầy thốc ruột ói mửa từng cơn đau đớn. Thảo và cô Dinh ôm thầy mà khóc mà khiến tôi cũng não ruột. Sau khi được bé Thảo làm vệ sinh thân thể, thầy cầm tay tôi,nhìn tôi như muốn nói nhiều nhưng không nói được nhiều ngoài mấy lời mà tôi nhớ như in những giọng nói trong sự nấc quản: ”....Cảm ơn anh em đến thăm, nhưng... nhưng...an ninh không tốt đâu, hãy cẩn thận “... rồi thầy nằm xuống trở lại mà còn mang theo nỗi lo lắng an ninh cho tôi khi đến thăm thầy.

Tôi ngồi cạnh thầy, vừa xoa nắn tay thầy vừa quan sát bên trong căn nhà vừa ngẫm nghĩ. Căn nhà gỗ lợp tôn, vừa nhỏ vừa thấp như thế này thì sức nóng từ mái tôn tỏa nhiệt xuống thì làm sao thầy có thể nằm để an dưỡng bịnh. Cũng may, là ai đó trong gia đình sáng kiến nghĩ ra cách giảm nhiệt bằng những tấm xốp, cạc-tông chèn áp trên mái tôn. Gia tài, hiện vật trong nhà cũng chẳng có gì đáng giá hơn là kệ sách trong phòng thầy nằm. Chiếc ti vi, đời thượng cổ, chiếc xe máy hỏng hóc như cục sắt nằm choáng diện tích cả một góc nhà cũng chẳng đáng giá là bao. Vì tất cả vật dụng trong nhà đều cũ kỹ, nên cũng dễ dàng nhận ra chiếc tủ lạnh và chiếc quạt còn mới tinh chưa tróc tem, tôi cũng đoán biết là anh em, người thân hay ai đó đã hảo tâm quyên góp tặng thầy sử dụng những ngày còn lại cuối cùng trong đời.

DDD4

Dù thầy không nói chuyện được gì nhiều, nhưng qua ánh mắt, biểu cử của thầy cùng với tâm sự của cô Dinh và bé Thảo, tôi biết là thầy gia đình không hề hối tiếc ân hận những gì thầy đã làm cho sự nghiệp đấu tranh dân chủ hóa đất nước, nhất là đồng thanh lên tiếng phản đối chính sách chủ trương cho Tàu khai thác Bô- xít Tây Nguyên; và bây giờ là bằng chứng thiệt hại kinh tế, môi trường và đe dọa an ninh quốc gia trước hiểm họa xâm lược Trung Quốc. Vợ và các con của thầy cũng đồng cảm với thầy mà không hề than vãn trách móc mà chỉ thấy xót thương khi nhìn thấy bố bị cơn đau hành hạ thể xác. Thầy chỉ mong sao, cuộc đấu tranh dân chủ sớm thành công để thế hệ con em mai sau được sớm hưởng được chính sách an sinh xã hội trong một nhà nước thật sự có nền dân chủ - tự do

Ra khỏi cổng nhà, tôi nhìn lại căn nhà thầy và nhìn cả dãy nhà lân cận nơi cuối phố để làm phép so sánh mà lòng miên man nhưng suy nghĩ đến cuộc sống thanh bần của người nhà giáo đạo đức chân chính của thời xưa, và người nhà giáo của ngành giáo dục hôm nay mà báo chí vẫn thường phê phán. Thầy tuy nghèo nhưng thật giàu lòng nhân ái.

ddd

Khung cảnh nhà của Thầy Đinh Đăng Định. Tháng 3/2014 (Ảnh VRNs)

Viết từ Gia Lai (VN) ngày 24-3-2014

Hồng Trung (ĐVDVN)

 

Dòng Chúa Cứu Thế SàiGòn
hát nhạc trữ tình bằng giọng "Quảng Nam"