Tội ác lớn nhất của Cọng Sản trong lịch sử Việt Nam
Viet Cong Strategy of Terror
nhân sĩ suốt đời giữ tiết tháo
Những bài thơ được nhiều người mến chuộng
Nguyễn Thùy Linh DDS
Điện thọai: 770-986-0773
All of our work is 100% guaranteed, you'll never have to worry about the quality of our
404-642-9383
Tiến Sĩ Luật Khoa Tom Huỳnh/ 949-444-2544
*ĐMCS

Gần đèn vẫn cứ đen

 

Tục ngữ Việt Nam, có câu: Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng. Câu này chỉ đúng cho người bình thường, riêng đối với Cộng Sản, chỉ đúng có một nửa: Gần mực nhất định phải đen, gần đèn nhưng vẫn cứ tối hù hù. Hình như họ không phải là người, nên gần đèn vẫn không sáng được.

Từ cánh tay bị thương của ông Kiểm, tới cái lưỡi Nguyễn Thanh Sơn:

Đọc bài báo lề đảng, kể về anh bộ đội Bùi Văn Kiểm, dân Hải Phòng, đi B “chống Mỹ” anh xâm nhập vào Nam, tại mặt trận Quảng Nam, ông Kiểm kể có ngày giờ hẳn hoi, vào lúc 9 giờ sáng, một ngày tháng Tư năm 1968, ông Kiểm, với một đồng đội Nguyễn Phú Thao, chỉ có hai người, với hai khẩu AK 46, ba qủa lựu đạn, mà chiến đấu thư hùng với một tiểu đoàn Biệt Động Quân, cộng với 150 Biệt Kích, hai người chiến đấu hơn ba tiếng đồng hồ, “địch” không dám tới gần, ông Kiểm bị thương ở đầu và cánh tay. Quân số đối phương hơn 600, ông Kiểm xem thường, ông chỉ sợ trực thăng Mỹ rà sát trên đầu. Sau khi bàn bạc cùng ông Thao, hai người nghĩ ra được cách đánh táo bạo:

Trích nguyên văn:

“Giữa lúc “dầu sôi, lửa bỏng” ấy, đồng đội của ông Kiểm, tức ông cùng Nguyễn Phú Thao đã đưa ra một cách đánh táo bạo. Khi chiếc UH – 1 rà tới chuẩn bị hạ thấp để bắn róc két thì ông Kiểm lao người lên dùng hai tay ghì càng máy bay xuống.

Đôi bàn tay thép như chiếc nam châm hút chiếc UH – 1 xuống gần sát mặt đất. Viên phi công bất ngờ, chưa kịp gạt cần súng máy thì đã bị anh Thao từ bên dưới bắn thốc lên, thẳng vào buồng lái. Chiếc máy bay mất thăng bằng loạng choạng lao xuống, nổ tan xác.

Tiếng nổ của chiếc UH – 1 đầu tiên đã khiến phía địch hoảng loạn, gọi cầu viện. Đến trưa cùng ngày, ông Kiểm và đồng đội vẫn giữ vững cứ điểm, không để địch tiến về phía bờ sông.

Đợt pháo kích thứ ba của địch vừa dứt thì ba chiếc trực thăng UH – 1 hạ cánh xuống khu vực chiếc trực thăng bị rơi để tìm kiếm xác. Lợi dụng cơ hội này, hai người trườn tới vị trí thuận lợi để bắn hạ ba con “chim sắt”.”

Đọc bài này, thì hỡi ơi, biết tới thuở nào đảng mới dám chấp nhận tự do báo chí, ở nơi có tự do báo chí, tờ báo và người viết báo kiểu này, lá cũng không có để liếm, chứ đừng nói chuyện kiếm cơm ăn! Trước thời kỳ tiến bộ tột đỉnh của truyền thông, đảng vẫn thích thú giậm chân tại chỗ.

Máy bay UH-1, có trọng lượng gần hai tấn, có thể chuyên chở tối đa 4 tấn hàng vẫn cất cánh được, (trọng tải cho phép 1 tấn). Ông Kiểm áng chừng 50 ký, chiến đấu hơn 3 giờ đồng hồ, không ăn uống, bị thương ở cánh tay và đầu, máu ra rất nhiều, thế mà “Vẫn dùng hai cánh tay sắc của mình, ghì càng trực thăng, chúi xuống!”

Tội nghiệp người Việt, cứ sính ngoại, khi nói tới sức mạnh, ai cũng nghĩ tới Hạng Võ, Lã Bố, Lý Quỳ, Võ Tòng, ở tuốt đâu bên Tàu, thời xa lơ xa lắc, chẳng ai nói tới anh “bộ đội cụ Hồ” Bùi Kiểm, ở ngay trước mắt!

Cố TT Nguyễn Văn Thiệu, cũng hoài hơi, trong câu nói để đời: “Đừng nghe những gì CS nói”

Thật ra Cộng Sản nói không cần ai nghe!

Cái lưỡi Thứ Trưởng Ngoại Giao:

Nguyễn Thanh Sơn, ngoài cả đống bằng cấp, ông còn nhiều cơ hội đi đây, đi đó. Đi để học một sàng khôn, cứ mỗi một ngày đàng, thế nhưng qua những phát biểu của ông Sơn, chẳng tìm thấy tí gì trí thức, không tìm được điều khôn, sau những năm tháng dài đi đây đi đó.

Hèn gì Khổng Tử nói, người ta có 3 loại: Loại 1 không học cũng biết, loại 2 cần phải học mới biết, loại 3 dù có học cũng không biết. Thứ Trưởng Nguyễn Thanh Sơn, thuộc loại 3, rất cân xứng khuôn mặt phì nộn của ông, nên lời nói theo đó cũng phải ngu độn.

 

nts

 

Ông Sơn từng ở Mỹ, lại ông ngơ ngơ khi nói: “Ở VN người dân tự do hơn, vì họ có quyền cãi lại Công An, ở Mỹ chỉ chấp hành Cảnh Sát chớ không được cãi”

Há ông Sơn không biết, Công An là bọn cướp đứng đường, của đảng CS ru? Không cãi CA chỉ là những người bị thụt lưỡi, hoặc câm điếc, bọn CACS chận xe với mục đích kiếm tiền, tài xế Việt Nam muốn yên thân phải đóng “hụi chết” hằng tháng, mới được yên thân.

Cảnh Sát Mỹ, stop chiếc xe nào đó, dứt khoát phải có lỗi vi phạm, hơn 90% là đã vi phạm, khi stop, người lái xe ngồi yên trong xe, viên Cảnh Sát đi tới xét bằng lái và insurance, Cảnh Sát trở về xe của mình ngồi viết giấy phạt, giấy phạt đã hình thành, Cảnh Sát cũng khó có quyền tha, tài xế chỉ có hai cách chọn; Tới đồn CS đóng tiền, hoặc ra tòa cãi, nếu thấy mình đúng. Chỉ có quan tòa mới có quyền nói ai đúng, ai sai, tòa án là nơi để cãi.

Bản thân người viết bài này, cũng chẳng quý hồ gì Polic, cũng tức tối “nó” vô cùng, chẳng biết “nó” nấp ở đâu, hễ xe vượt tốc độ, xe quay đèn ở ngay đằng sau, có năm bị phạt tới 3 lần, vì qúa nhiều lần vi phạm, cộng thêm tội quên đóng tiền, quên luôn ngày ra tòa! Nên đồn CS không nhận thu tiền nữa, mà bảo phải ra tòa. Năm 2010 quan tòa phán: Đóng $1850 và probation bằng lái 3 năm, dù chỉ vượt bảng stop, sẽ bị tịch thu bằng lái vĩnh viễn, ớn qúa chừng. Chẳng có can phạm nào “yêu” được CS Mỹ, song việc đúng, phải nói đúng. Thiết tưởng cách làm việc của Cảnh Sát Mỹ qúa lý tưởng.

“Đi đấu tranh vì thu nhập”:

Trên chuyến xe mới đây, từ Atlanta về Washington DC, phản đối Trương Tấn Sang, đến Mỹ. Lúc ấy khoảng 3 giờ sáng, một bạn trẻ ngồi mở youtub bằng cái Ipad, gặp chương trình Nguyễn Ngọc Lập, cựu Thiếu Úy TQLC, nói chuyện, ông ta ca ngợi Nguyễn Thanh Sơn, thứ trưởng ngoại giao. Bạn trẻ vừa nghe vừa chửi Nguyễn Ngọc lập, tôi để ý đoạn ông Lập ca ngợi ông Nguyễn Thanh Sơn, và thiết nghĩ người ngoại giao phải uyển chuyển, phải thích nghi từng đối tượng tiếp xúc, có thể nhờ giao tiếp nhiều Nguyễn Thanh Sơn tiến bộ, đó là lẽ thường tình của nghề nghiệp. Nhưng sau khi đấu tranh về, tôi nghĩ sự hiểu biết của Nguyễn Thanh Sơn, không hơn những người thiểu số, ở vùng cao, vùng sâu bao nhiêu!

Thực tế đồng hương, hải ngoại đi đấu tranh, là họ chịu khó, và hy sinh rất nhiều. Hầu hết nhà cầm quyền CSVN tới Mỹ, vào những ngày làm việc, đồng hương xin nghỉ việc ở hãng xưởng, không phải dễ, do đó thường những chuyến xe đấu tranh, phải xuất phát từ chiều tối, đợi chờ đồng hương tan sở, xe tới Washington DC trời sáng tỏ, vừa lúc tập trung đấu tranh, lối hai giờ chiều cùng ngày phải  quày qủa về ngay, để kịp vào hãng làm cho ngày hôm sau. Nguyễn Thanh Sơn, nói đấu tranh vì thu nhập, vậy ai trả tiền? Nên nhớ Mỹ không ưa gì đồng hương đấu tranh, Mỹ đang cần đối tác làm ăn, điều này chỉ có đảng CSVN mới cung phụng được.

Người đi đấu tranh, phải hy sinh ba ngày làm, tương đương $200 USD, Nguyễn Thanh Sơn, nói kiếm thêm thu nhập, khoản “kiếm thêm” này chỉ có vài ba chục Đô la!! Như vậy ông Sơn không biết gì hải ngoại, chưa kể ngồi suốt đêm 20 tiếng đồng hồ, lượt đi và về, đồng hương từ Florida, Cali, Texas, Canada, Úc Châu, Pháp Quốc, càng xa hơn nhiều. Tiền nào mua được họ?

- Ông Sơn và đảng CSVN, luôn luôn xoáy sâu vào hai chữ “hận thù”, ý nói rằng chỉ có những người “bại trận” 30/4/75, mới hận thù CS, và yên chí mối thù này theo năm tháng già cỗi, tàn phai. Lẽ nào đơn giản như vậy, chỉ cần nói tới hai tiếng tham nhũng, đảng CSVN trở thành một tập đoàn tội phạm khổng lồ, đối với nhân dân.

- Ông Sơn và đảng CSVN, luôn ca ngợi những cải thiện giữa đảng CSVN và Hoa Kỳ. Suy cho cùng Hoa Kỳ cũng chỉ là ngoại bang, đảng CSVN tham nhũng, không hề mất mát gì của họ, trái lại đảng viên ăn cướp tài sản của nước, của dân, mang tiền qua Hoa Kỳ mua sắm, tậu nhà, rửa và chuyển tiền qua HK, dòng chảy đồng Đôla như lá rụng về cội, vì thế HK có gì oán thù đảng. Chỉ có người dân mất mát (như trường hợp dân oan, bà Lý Lệ Hoa, trương biểu ngữ trực tiếp vào mặt Trương Tấn Sang, tại Marriott Wardman Park Hotel). Chỉ có lòng dạ xót xa tài nguyên đất nước, đã dựng nên những “đại gia đỏ,” lên án, căm thù đảng CSVN, vậy sự oán thù, đâu chỉ riêng thời qúa khứ?

- Đảng CSVN ra sức tạo bức tường lửa, tường thép, hầu bịt mắt, bụm miệng, đối với 90 triệu dân, ra sức đàn áp giới bogger, ra sức bắt bớ, đàn áp đối với những người yêu nước phản đối Trung Quốc xâm lược, đảng CSVN trở thành kẻ thù mới toanh của 90 triệu dân. Những người “bại trận” 30/41975, chỉ là 1/90 mà thôi.

- Ông Sơn và đảng CSVN, nhìn thấy hơn một ngàn đồng hương, từ khắp nơi đổ về Hoa Thịnh Đốn, phản đối Trương Tấn Sang, các ông lấy con số một ngàn đấu tranh, và so sánh với bốn triệu rưởi Việt Kiều “không đấu tranh”. Tại sao các ông không nghĩ ngược lại: Hơn bốn triệu rưởi Việt kiều, chẳng thấy một ai cầm cờ máu đón chào TR. T Sang? Thưa: Bốn triệu rưởi “không đấu tranh” đợt này, thì sẽ đấu tranh đợt khác, họ mãi mãi là những người TỴ NẠN CỘNG SẢN, mãi mãi là kẻ thù của CSVN.

Đảng CSVN và tên Nguyễn Thanh Sơn, gần mực Mao Trạch Đông, Stalin thì đen. Hai mươi năm đổi mới, có nhiều cơ hội tiếp cận với ánh sáng của nền văn minh, thế giới tự do. Họ vẫn cứ tối hù hù!

nguon : Ông Bút/ Đàn Chim Việt

Dòng Chúa Cứu Thế SàiGòn
hát nhạc trữ tình bằng giọng "Quảng Nam"