Tội ác lớn nhất của Cọng Sản trong lịch sử Việt Nam
Viet Cong Strategy of Terror
nhân sĩ suốt đời giữ tiết tháo
Những bài thơ được nhiều người mến chuộng
Nguyễn Thùy Linh DDS
Điện thọai: 770-986-0773
All of our work is 100% guaranteed, you'll never have to worry about the quality of our
404-642-9383
Tiến Sĩ Luật Khoa Tom Huỳnh/ 949-444-2544
*ĐMCS

Bốn thời kỳ lịch sử

Giáo sư sử học đầu bạc thao thao với sinh viên Khoa Học Xã Hội Nhân Văn 
tại một trường Đại Học HÀ NỘI đào tạo bảo đảm chỉ tiêu: 100% tốt nghiệp là Tiến Sĩ.

Đất nước ta từ thủa hồng hoang, bên Động Đình Hồ, Lạc Long đã kết duyên cùng Âu Cơ, rồi phòi ra trăm con,… các vua Hùng truyền theo từ đó,…' bốn ngàn năm văn hiến, bốn ngàn năm nức tiếng nho phong…, nhưng thủa ấy khoa học còn lạc hậu, con người sợ những hiện tượng thiên nhiên mà không ai khắc chế được, nên thờ những thiên tiên thần thánh, thần sét, thần mưa, thời đại ấy ta gọi là thời đại TIÊN.

Đến đời nhà Lý, Phật giáo du nhập và nước ta, phát triển mạnh mẽ, nhiều người xuất gia đi tu, làm sư sãi theo giáo lý nhà Phật, ta gọi đó là thời kỳ SƯ.

Đến những năm cuối cuộc chiến Trịnh Nguyễn phân tranh, Nguyễn Ánh đón các cố Tây Dương, cố Bồ đào nha, cùng đem theo đạo Thiên Chúa du nhập vào nước ta,Phật giáo vẫn còn hưng thịnh, nhưng bên cạnh, Thiên Chúa Giáo phát triển, những nhà tu của Thiên Chúa giáo còn gọi là linh mục hay cha xứ, thời kỳ này quân Pháp núp bóng ùa theo vào xâm lược nước ta…. ta gọi là thời kỳ này là thời kỳ CHA.

Khi đảng CS Đông Dương ra đời, cuộc kháng chiến chống Pháp ra đời, dưới sự lãnh đạo anh minh sáng suốt của Bác Hồ, đã làm nên chiến thắng Điện Biên vang dội địa cầu, sau đó tiếp tục cuộc kháng chiến chống Mỹ, đi đến thắng lợi vẻ vang… thời đại này ta gọi là thời đại BÁC HỒ.

Tóm lại, trải qua bốn ngàn năm lich sử vẻ vang rất đáng tự hào, đất nước ta cũng trãi qua bốn thời kỳ lịch sử mà ngày nay ta gọi tóm tắt lại cho dễ nhớ, đó là thời đại:"TIÊN  SƯ CHA  BÁC HỒ ".

 (sưu tầm)

 Tại sao anh bị vào tù?

Một người Sài Gòn vừa bị công an tống giam vào ngục. Trong lúc anh đang ngơ ngác thì các người tù khác vây quanh anh và hỏi :
- Tại sao anh bị vào tù?
- Tôi là nhân viên bán hàng ở 1 tiệm sách và bị tù về tội đã bày trong tủ kính chân dung tổng bí thư Đỗ 10.
- Như vậy có gì đáng bị tù đâu ? Ngưỡng mộ lãnh tụ là tốt sao lại bị tù ?
- Tại tôi vô tình đặt dưới chân dung tổng bí thư Đỗ Mười cuốn “Thằng Ngốc” của Dostoevski.
- Tại sao anh không làm kiểm điểm và xin lỗi, rồi dẹp cuốn “Thằng Ngốc” đó đi.
- Tôi đã làm như thế và thay vào đó bức ảnh chụp tổng bí thư và vợ cùng các con ông ấy.
- Như vậy càng quí chớ có tội tình gì đâu ?
- Nhưng kỳ này tôi lại sơ ý đặt dưới bức hình đó cuốn sách “Gia Đình Bất Hạnh”.
- Rồi sau đó ra sao?
- Công an đến cảnh cáo tôi , tôi dẹp cuốn sách đó ngay và thay bằng bức hình của toàn bộ chính trị của đảng cộng sản Việt Nam.
- Lần này anh có đặt phía dưới cái gì không?
- Có mới chết chứ ! Tôi lại sơ ý để cuốn “Alibaba và 40 tên cướp” dưới bức hình của toàn bộ Chính Trị của đảng cộng sản Việt Nam.
- Thế nên, anh bị họ đưa vào đây?
- Chưa, sau khi đút lót ít tiền , tôi được bỏ qua và lần này tôi để hình “bác Hồ” vào đó.
- Thế thì tuyệt quá. Vậy tại sao anh còn bị đưa vào đây?
- Vì sơ ý, tôi đã để quên cuốn sách “Tên Trùm Mafia” dưới chân dung bác Hồ

Chuyện Đèo Ngang

Trên đường đi suốt từ Bắc vào Nam phải qua đèo Ngang.

Khi qua đèo có một ủy viên ban bí thư trung ương lên tiếng :

Đất nước mình mấy năm nay làm ăn không thấy khá hơn chút nào cả chắc cũng tại cái đèo này. Nó nằm ngang chình ình mà tên là Đèo Ngang thành ra làm ăn không phất lên được. Mọi người thắc măc hỏi tại sao ?

Viên bí thư nói : Đèo Ngang là đang nghèo bây giờ mình đổi lại là Đèo Nghếch là Đếch nghèo.

Thế là cả đoàn đồng ý đổi tên thành Đèo Nghếch.

Sau vài năm kinh tế phát triển đi lên làm ăn khấm khá. Thật là linh. Nhưng thói đời hể no cơm thì ấm cật vì vậy dân số càng ngày càng tăng, mà lại tăng qua mức cho phép vì vậy trung ương đảng phải tở chức đại hội đảng cùng bàn để tìm cách chặn đứng việc bùng nổ dân số. Nhưng tìm mãi vẫn chưa ra cách nào cả. Bổng có một bà ủy viên trung ương đưa tay xin có ý kiến.

Bà nói : Trước đây ta đổi Đèo Ngang thành Đèo Nghếch thì đúng là có công hiệu kết quả như mong muốn, vậy nay ta lại đổi 1 lần nữa xem sao vì đây chắc là địa linh.

Mọi người hỏi: Nhưng mà có ăn nhập gì với việc kế hoạch hóa gia đình? Mà định đổi thành tên gì ???

Bà ủy viên trung ương đảng kia trả lời tỉnh queo : Đèo Đứng!!!!!!!!!!!!

Thật đau lòng cho bà huyện Thanh Quan

Câu chuyện Văn Hóa "Ð.." của Cộng Sản Việt Nam ( Giáo Già )

Lần đầu tiên, mới tới Hà Nội, tôi không khỏi bỡ ngỡ, khi tìm nhà của một người quen làm trưởng một khu phố văn hóa. Thấy có mấy đứa trẻ con đang nô đùa ngoài ngõ, tôi hỏi: "Này các cháu có biết nhà ông trưởng khu phố văn hóa ở đâu không?" Một đứa trẻ trai, trạc trên dưới 10 tuổi, ngước nhìn tôi bằng ánh mắt xấc láo, ranh mãnh, đáp gọn lỏn: "Biết, nhưng đ.. chỉ!"

Tôi lắc đầu đi sâu vào ngõ văn hóa, gặp một thanh niên, tôi hỏi: "Anh ơi, anh có biết nhà ông trưởng khu phố văn hóa này ở chỗ nào không anh?" Gã trẻ tuổi chẳng thèm dòm ngó gì đến tôi, trả lời cộc lốc: "Ð.. biết!"

Khi gặp ông trưởng khu phố văn hóa, tôi đem chuyện này kể cho ông ta nghe với lời than thở: "Anh ạ, các bậc phụ huynh ở đây không dạy dỗ con em hay sao mà để chúng nó ăn nói với khách lạ thô bỉ đến thế hả anh?!" Chẳng cần suy nghĩ gì, ông trưởng khu phố văn hóa đã thuận miệng trả lời tôi ngay: "Có dạy đấy chứ, nhưng chúng nó đ.. nghe!"

Lúc ấy cô con gái của ông bạn tôi là cô giáo, dạy môn văn, vừa đi dạy về và tôi đem chuyện ấy ra kể lại. Thay vì trả lời trực tiếp cho tôi, cô giáo xin phép thuật lại một chuyện như sau:

- "Hôm ấy cháu giảng bài văn, có đoạn kể thành tích anh hùng và dũng cảm của nhân dân ta đã đánh gục Tây, đánh nhào Mỹ v.. v.. Cuối cùng, cháu kêu một em học trò trai lớn nhất lớp, bảo nó cắt nghĩa hai chữ: "dũng cảm là gì?". Nó đứng lên suy nghĩ một lúc rồi đáp gọn lỏn: "Nghĩa là... là... đ.. sợ!"

Sau đó cháu lại có cuộc tiếp xúc với ông Bộ trưởng Giáo dục và đào tạo, liền đem chuyện thằng bé học trò đã cắt nghĩa 2 chữ "dũng cảm" là: "đ.. sợ!" cho ông nghe. Nghe xong, ông bộ trưởng tỏ vẻ đăm chiêu, ra điều suy nghĩ lung lắm. Cuối cùng, ông nghiêm nghị nhìn cháu rồi gật gù như một triết gia uyên bác vừa khám phá ra một chân lý, chậm rãi đáp: "Ừ, mà nó cắt nghĩa như thế cũng.... đ.. sai!...

Cô kết luận: "Ðấy, bây giờ luân lý, đạo đức của con người dưới chế độ này như thế đấy. Rồi đây, các thế hệ trẻ miền Nam cũng vậy thôi! Làm sao tránh được?"

Ông bố rầu rĩ thở dài: "Ðất nước kiểu này thì... đ.. khá..."

Dòng Chúa Cứu Thế SàiGòn
hát nhạc trữ tình bằng giọng "Quảng Nam"