Tội ác lớn nhất của Cọng Sản trong lịch sử Việt Nam
Viet Cong Strategy of Terror
nhân sĩ suốt đời giữ tiết tháo
Những bài thơ được nhiều người mến chuộng
Nguyễn Thùy Linh DDS
Điện thọai: 770-986-0773
All of our work is 100% guaranteed, you'll never have to worry about the quality of our
404-642-9383
Tiến Sĩ Luật Khoa Tom Huỳnh/ 949-444-2544
*ĐMCS

Tôi và Bố

Hình nhà thờ Đức Bà ở góc phải trên, bên trái là trường tiểu học Hoà Bình.

Tôi lớn lên trong thời Đệ Nhị Cộng-Hòa, Bố tôi là một viên-chức của Bộ-Nội-Vụ, trụ sở ông làm việc nằm ở số 164 đường Tự-Do (góc với Nguyễn-Du) - Bây giờ đổi tên là Đồng-Khởi. Thuở Mẫu-Giáo và Tiểu-Học, Bố cho tôi theo học ở trường Hòa-Bình, bên cạnh Nhà Thờ Đức Bà, đối diện Bưu-Điện Saigon, chắc có lẽ để tiện việc đưa đón tôi.

Sau giờ tan học, Bố thường dẫn tôi vào sở vì ông còn bận làm việc đến hết giờ mới đưa tôi về nhà; vì Mẹ phải lo cơm nước cho gia-đình nên không đón tôi được. Trong ký-ức tôi vẫn còn nhớ tấm thảm đỏ trải dài suốt dãy hành-lang trong sở Bố, nhớ những cái xoa đầu tôi của ông “Xếp” (Boss) Bố là ông Lê-Công-Chất (Thứ-Trưởng Bộ-Nội-Vụ lúc bấy giờ). Nhớ hoài những viên kẹo ngọt, những hộp bánh “Bít-quy” (crackers) của mấy cô, mấy bà thư-ký nhân-viên làm việc với Bố thường đem cho tôi ăn… Có lẽ vì thế mà tôi thân với Bố từ bé và ít khi nào kể cho Mẹ tôi nghe về những người đẹp trong sở Bố làm… (Theo lời Bố dặn).

Đối với Bố tôi, bữa ăn trưa và tối trong gia-đình là điều vô cùng quan-trọng không thể thiếu một thành-viên nào trong nhà. Ngày xưa, giờ giấc làm việc của các công-nhân-viên chức Việt-Nam vẫn theo chính-sách của người Pháp, đó là được nghỉ trưa từ một đến hai tiếng mỗi ngày. Bố đã bảo với Mẹ tôi và các chị tôi rằng: “Bà và các con dầu đi đâu cũng phải thu-xếp về nhà có mặt đầy đủ trong hai bữa ăn của gia-đình!” … Lời dặn chỉ có thế và mọi người trong nhà đều răm-rắp nghe theo. Về sau này khi lớn lên tôi mới hiểu đó là cách Bố tôi giữ gìn mái ấm hạnh-phúc và cũng là cách dễ nhất để ông có thể gần gũi vợ con, vì trong bữa ăn mọi người đều kể cho nhau nghe về những diễn biến trong ngày, chúng tôi đều phải trình bày những khó-khăn trong học-đường và xin ý kiến Bố-Mẹ; cũng như Mẹ thường lên kế-hoạch để bàn định về những ngày nghỉ lễ hoặc cuối tuần (thí dụ như: đi Cấp, đi lên rẫy ở Long-Khánh, Đà-Lạt hay đi Lái-Thiêu ăn trái cây v.v…)

Nhờ vậy mà bây giờ tiền lệ đó đã được tôi áp-dụng trong tiểu-gia-đình mình, nhưng chỉ được bữa ăn tối mà thôi vì làm việc ở Hoa-Kỳ không có giờ về nhà để nghỉ trưa.

truong-Trung-Vuong

Trường nữ trung học Trưng Vương.

Thuở tôi mới thi đậu vào trường Nữ Trung-Học Trưng-Vương, có lần Bố đưa chúng tôi đi đến một siêu-thị ở đường Nguyễn-Du (gần sở Bố) gọi là chợ “PX”. Hình như thời bấy giờ Saigon chỉ có duy nhất nơi này bán hàng nhập-cảng từ Mỹ. Bất chợt tôi nhìn thấy một chiếc xe đạp mini gấp được làm đôi để có thể bỏ vào “cốp” (trunk) xe hơi, chiếc xe màu bạc óng-ánh đã hấp-dẫn tôi hơn cả kẹo sô-cô-la (chocolate), cà-rem hộp (ice cream) và bất cứ thứ gì trong chợ lúc bấy giờ.

 

xe-dap-miniTôi đã ở lì trong siêu-thị không chịu đi về sau khi Mẹ mua xong những thứ cần thiết. Khi Bố kéo tôi đi, tôi bỗng òa khóc nức nở và chỉ tay vào chiếc xe đạp nói rằng: “Con chỉ về khi Bố mua cho con chiếc xe đạp kia thôi!” Trong đầu óc bé nhỏ của tôi lúc ấy có biết bao nhiêu là hình ảnh thích-thú hiện ra, vì nếu tự một mình được chạy đến trường (kiểu xe đạp duy nhất mới có ở nước Việt-Nam thời bấy giờ), bạn-bè tôi chắc-chắn sẽ vô cùng ngạc-nhiên, thích-thú, khâm-phục... Bởi phần đông gia-đình đứa nào cũng khá giả, có tài-xế đưa đón và hơn nữa, người lớn đều xem chúng tôi là trẻ nhỏ không được đi học hoặc đi ra đường một mình vì sợ bị “Mẹ Mìn” bắt cóc!...

Tôi còn nhớ phản-ứng của Mẹ tôi là mặt bà đỏ bừng lên (có lẽ thấy lần đầu tôi làm nũng nơi công-cộng), Mẹ đến bên tôi ôn-tồn bảo: “Con bé hư quá! Nín khóc ngay, không được nhõng-nhẽo giữa chợ thế này, người ta cười Bố-Mẹ kìa!” Được sự vuốt-ve của Mẹ, tôi càng khóc lớn hơn vì cảm-giác tủi thân chưa được Bố quan-tâm đến.

Tuy khóc nhưng mắt tôi vẫn dõi theo hành động của Bố, tôi thấy Bố đi hỏi giá chiếc xe đạp, sau đó ông quay lại nghiêm-nghị bảo với tôi rằng : “Bố sẽ mua rồi dạy cho con cách điều-khiển vì lái xe đạp không phải dễ; với điều-kiện là con không được tự ý một mình đạp xe ra đường vì sẽ rất nguy-hiểm, con nghe rõ chưa?”… Tôi gật đầu ngay vì lúc ấy tai tôi nào có nghe rõ những lời Bố dặn dò; trong tim óc non-nớt của tôi cái hình ảnh chiếc xe đạp mini gấp xinh-xắn kia đã chiếm trọn mất rồi!!! Nên bất cứ lời hứa nào với Bố lúc ấy tôi cũng sẵn-sàng đồng ý; miễn sao tôi phải có nó cho bằng được thì mới mãn-nguyện với thèm khát của chính mình.

Từ đó, mỗi buổi chiều, sau giờ cơm tối, Bố dạy tôi cách giữ thăng bằng để đạp xe, lúc đầu Bố vịn sau yên cho tôi chạy, rồi dần dần ông buông hẳn tay ra, tôi biết lái ngon lành…

Nhóm bạn thân của tôi gồm chín đứa, vì nhỏ con và học giỏi nên ba đứa ngồi một bàn chiếm mấy dãy đầu trong lớp, đối diện với Giáo-sư. Thầy-Cô và mọi người vẫn thường gọi đám học trò ồn-ào cao ngồng ngồi cuối lớp là “xóm nhà lá”.

Tôi đã khoe với chúng bạn về chiếc xe đạp gấp của mình. Đứa nào cũng mong mỏi tôi đạp xe đến trường để chúng chiêm-ngưỡng và lái thử. Tôi cố suy nghĩ nát óc để tìm ra phương kế. Thường thường, Bố tôi về nhà sau khi dùng bữa thì nghỉ trưa, giờ Bố nghỉ là chú tài có nhiệm-vụ chở tôi đi học. Đến chiều tan trường, chú đến đón tôi trước rồi mới đón Bố từ sở về nhà chúng tôi ở phố Tân-Định. Đã đôi lần tôi dò la ý của Bố là tôi muốn được tự-lập bằng cách đạp xe đến trường một mình, Bố đã quắc mắt, gằn giọng bảo: “Con đã hứa với Bố như thế nào trước khi Bố mua xe cho con?”… Thế là tôi im ngay.

Cơ hội ngàn vàng đã đến với tôi, có một buổi trưa sau giờ ăn, Bố vào phòng nghỉ như thường lệ. Mẹ tôi có công việc phải đi Đà-Lạt vài ngày; tôi sửa-soạn cặp-táp xong chạy xuống phòng trọ của chú tài (bên cạnh phòng chị giúp việc nhà), thấy chị Ba đang cạo gió cho chú tài. Tôi bảo: “Trời ơi! Chú Minh bị trúng gió rồi, chú nghỉ ở nhà đi để chút nữa còn đưa Bố đi làm, con đi xe đạp đến trường được rồi!”

Cả hai người đều trợn tròn mắt nhìn tôi. Chị Ba nói ngay: “Không được đâu cô, Ông dặn tụi tui là coi chừng không cho cô đạp xe ra ngoài đường.” Chú tài bỗng dưng mặt đỏ như gấc cũng nói theo: “Có bệnh gì tôi cũng ráng đưa cô Út đi, lỡ ông biết được tôi bị đuổi việc liền a!” - Tôi mới ngồi xuống kể-lể cho chị Ba và chú tài nghe về sự trông đợi của mấy đứa bạn thân mong đựợc nhìn thấy chiếc xe đạp gấp, nếu không một lần mang đến cho xem thì chúng nó sẽ bảo tôi là “thợ vẽ”, làm gì có chiếc xe đạp mini bằng sắt mà gấp lại được…

Tôi đem tất cả khả năng “hùng-biện” của mình để thuyết-phục hai người. Nhất là hôm ấy tôi biết trước mình được về sớm hai giờ cuối. Tôi nói rằng tôi sẽ đạp xe về nhà ngay, nếu Bố hỏi chú Minh về tôi thì cứ bảo “Cô Út đang ở nhà vì hôm nay lớp được nghỉ do Thầy Cô bận họp”; tôi còn dặn-dò thêm là chú Minh không phải nói dối với Bố tôi điều gì cả, vì lúc ấy chắc-chắn là tôi đã có mặt ở nhà rồi! Thấy giọng tôi chắc ăn như bắp. Chú Minh có vẻ xiêu lòng, phần vì chú có vẻ rất mệt mỏi; nhưng chị Ba thì run lẩy-bẩy như sắp làm một chuyện động Trời.

Mọi việc thu-xếp êm-xuôi xong, tôi ung-dung đạp xe đến trường một mình lần đầu tiên trong đời, Saigon hôm ấy là mùa mưa và Trời không có nắng, tôi rất thận-trọng đạp từng vòng, từng vòng xe… Vì chiếc xe tôi đang chạy quá là đặc-biệt, lần đầu tiên xuất-hiện trên phố xá nên người đi đường ai cũng chăm-chú ngạc-nhiên ngắm nhìn.

Tôi còn nhớ là khi đến trường, tôi đã gởi chiếc xe yêu quý của mình trong nhà bác lao-công và cho bác ít tiền. Đến giờ tan lớp, các bạn tôi xúm-xuýt, trầm-trồ bu quanh chiếc xe, tìm cách gấp đôi lại rồi gỡ ra, tôi cho mỗi đứa chạy thử một vòng ở cuối con đường Nguyễn-Bỉnh-Khiêm. Có đứa không biết đạp cũng đòi dẫn bộ đi cho oai. Con đường ngập xác lá vàng, những trái “Giáng-Tiên” rơi rụng từ trên cao xuống xoay vòng cầu nên thơ, đẹp như một bức tranh vẽ. Chưa bao giờ tôi thấy mình hạnh-phúc như thế với bạn bè…

Bất thình-lình, mây đen kéo tới, tôi quýnh lên từ giã các bạn để còn đạp xe về nhà sớm. Theo lộ-trình mỗi ngày chú tài đưa đi, tôi chạy dọc con đường Thống-Nhất (bây giờ đổi tên là Lê-Duẩn), đến đường Hai-Bà-Trưng quẹo tay mặt, chạy một quãng là sẽ về đến nhà.

Ông Trời bỗng đổ mưa như trút nước, mưa mịt mù phố-xá. Lần đầu tiên tôi được tắm mưa trên đường phố, cảm giác lạnh và sợ, tim tôi đập loạn lên nhưng chân vẫn không ngừng đạp. Đến gần trước Tòa-Đại-Sứ Mỹ, tôi thấy xe mình lao vào một vật cản bằng sắt lù lù trước mặt, một cái “Rầm”, tôi té xuống đường, rách toạt vạt áo dài trắng, tôi thấy máu mình chảy ra từ cánh tay, bàn chân và rồi… Một ông lính Mỹ trong quân-phục, đội nón sắt có chữ “MP” đang gác trước cổng Tòa-Đại-Sứ chạy nhào tới bế xốc tôi lên, tôi bất tỉnh ngay lúc đó - mê-man và chẳng còn hay biết gì nữa…

toa-dai-su-My-o-Saigon

Tòa Đại-Sứ Mỹ ở Saigon nằm trên đại-lộ Thống-Nhất..

Tôi bị sốt li-bì mấy ngày liền, lúc lơ-mơ tỉnh dậy thấy Mẹ và Bố, sợ quá tôi lại ngất đi, không ăn uống gì được, Bố phải đưa tôi vào bệnh-viện “Đồn-Đất” để được các bác-sĩ Pháp chữa trị & tiếp nước biển. Họ nói rằng tôi bị “Cảm Thương Hàn”.

Một tháng trời tôi phải nằm viện, bỏ học vì cơn đau “thập tử nhất sinh”. Mẹ tôi cầu Trời, khấn Phật ngày đêm. Bố tôi xanh xao vì lo lắng, ông cũng mất ăn, mất ngủ chỉ vì quá thương con.

Cuối cùng, tôi khỏi bệnh. Ngày xuất viện về nhà, Bố mua cho tôi một bó hoa “Tulip” màu vàng rất đẹp (chắc hẳn từ Đà-Lạt đem về), không một ai dám nhắc đến cái tai-nạn “chiếc xe mini gấp của tôi”. Chú tài-xế Minh không bị đuổi việc và chị Ba vẫn là người làm trong nhà.

Mãi sau này khi ra nước ngoài, chị tôi mới kể rằng lúc bấy giờ, Bác-Sĩ cấm mọi người trong nhà nhắc đến chuyện đó! Bắt buộc những sinh-hoạt phải bình-thường như trước lúc tôi gặp tai-nạn.

Đến năm 1981, Bố lo cho tôi đi vượt biển, tàu tôi may mắn được dàn khoan cứu vớt, tôi qua Úc định-cư rồi vài năm sau, tôi lo thủ-tục bảo-lãnh cho Bố-Mẹ, các chị cùng đoàn tụ gia-đình. Suốt thời gian này tôi được dịp phụng-dưỡng hai đấng Phụ-Mẫu để đáp đền phần nào tình-thương vô bờ bến các ngài đã dành cho tôi.

Sau này tôi qua Mỹ định-cư. Vì tư-tưởng luôn tìm-tòi, mạo-hiểm và thích khám-phá, tôi đi chu-du nhiều nơi trên thế-giới. Lúc hay tin Mẹ lâm bệnh, tôi đã bay trở lại Úc để lo cho Mẹ tôi đến ngày bà nhắm mắt. Bố ở với các chị, tôi phải quay về Mỹ, vì lúc ấy tôi đã có gia-đình.

Đúng một năm sau ngày Mẹ mất. Một buổi chiều đầu tháng tám, tôi nhận điện-thoại từ Úc, hung tin báo rằng Bố tôi đang hấp-hối, tôi xin bên nhà một bức điện thư của bệnh-viện chứng nhận để ra phi-trường được mua vé khẩn. Bố tôi nhắm mắt lúc tôi đang bay ở trên Trời.

Tới Phi-Trường Melbourne, làm thủ-tục nhập cảnh xong, tôi bước ra ngoài thấy một tiệm bán hoa. Duy nhất một bó “Tulip” vàng nằm trong chậu xen lẫn với những bó hoa Hồng, LyLy, Cúc trắng… Nước mắt bỗng tuôn trào, không đắn đo, tôi đến mua ngay bó hoa “Tulip” vàng ấy. Thuê xe lái thẳng đến bệnh-viện, tôi đọc kinh suốt đoạn đường dài, đầu nhức như búa bổ, nhưng sao hình ảnh chiếc xe đạp mini gấp trong chợ “PX” năm nào hiện ra rất rõ. Nhất là khuôn mặt đỏ bừng của Mẹ khi tôi làm nũng, rồi đến hình ảnh Bố, cái nhìn nghiêm-khắc nhưng đầy trìu mến của Bố bao trùm lấy tôi…

Đến cửa bệnh-viện, tôi mệt gần muốn xỉu. Người ta cho biết xác Bố tôi đã được đưa vào phòng lạnh. Tôi khóc ngất, đòi được gặp Bố. Các nhân-viên phải làm thủ-tục ngay vì biết tôi mới từ Mỹ bay về. Mười phút sau, một người y-tá dẫn tôi đi qua một hành lang dài hun-hút im-lìm hai dẫy tường trắng toát màu vôi. Tôi lien-tưởng đến dãy hành lang trải thảm đỏ trong sở Bố ngày xưa. Mắt tôi cay xé, đến trước một căn phòng với cánh cửa sắt thật dầy (có lẽ để giữ được độ lạnh phía bên trong), người y-tá khó khăn lắm mới đẩy được cánh cửa để đưa tôi vào.

Một thế-giới khác! Lạnh toát và thật xa lạ, Bố tôi nằm thanh thản như ngủ trên một chiếc giường cũng bằng sắt lạnh, hai tay chắp trước ngực. Đó là giấc ngủ ngàn thu của Bố, tôi xin người y-tá ra ngoài cho tôi được một mình với Bố. Ông ta hỏi lại tôi bằng tiếng Anh: “Are you sure?” Tôi gật đầu bảo chỉ vài phút thôi! Cánh cửa đóng lại sau khi người y-tá bước ra, tôi ôm chầm lấy xác Bố mà khóc nức nở. Tôi ước gì những giọt nước mắt nóng của mình sẽ làm ấm lại thân thể đóng băng của Bố tôi. Tôi đặt bó hoa “Tulip” vàng gọn gàng trên ngực Bố.

tulip

Hoa “Tulip” vàng.

Bó hoa “Tulip” vàng được liệm cùng xác Bố tôi, thay cho lời tạ lỗi mà tôi không có dịp để tỏ bày khi Bố còn sống về vụ việc năm xưa.
Bây giờ ở Hoa-Kỳ, vào mỗi dịp Giỗ Bố hoặc lễ Father’s Day, tôi đều tìm mua một tấm thiệp có hình hoa “Tulip” vàng đề vào đó ba chữ: “Con Yêu Bố!”, rồi đốt đi như gửi vào đất, vào gió tình của tôi và Bố trong ngút ngàn thương-yêu  ./. 

Tác-giả: Diamond Bích-Ngọc.


Dòng Chúa Cứu Thế SàiGòn
hát nhạc trữ tình bằng giọng "Quảng Nam"