Tội ác lớn nhất của Cọng Sản trong lịch sử Việt Nam
Viet Cong Strategy of Terror
nhân sĩ suốt đời giữ tiết tháo
Những bài thơ được nhiều người mến chuộng
Nguyễn Thùy Linh DDS
Điện thọai: 770-986-0773
All of our work is 100% guaranteed, you'll never have to worry about the quality of our
404-642-9383
Tiến Sĩ Luật Khoa Tom Huỳnh/ 949-444-2544
*ĐMCS

MẠ TÔI VÀ CHỦ NGHĨA XÃ HỘI

Ngô Minh

Cuộc đời Mạ tôi trầm luân vất vả. Nước mắt Mạ nhiều hơn nụ cười. Mạ tôi không biết chữ.  Anh em tôi dạy mãi  Mạ mới biết  ký chữ ký của mình. Nhưng Mạ tôi đã cung cấp cho bà con làng tôi bao nhiêu niềm vui, hơn cả Chủ Nghĩa Xã Hội.

Mạ buôn bán thì giỏi lắm. Năm 1956, ba tôi bị CCRĐ (Cải Cách Ruộng Đất) quy là địa chủ và bị giết. Mạ tôi khóc hết nước mắt. Bà bị bất ngờ vì Mạ tôi từng nuôi cả trung đội bộ đội hàng tháng trong nhà,  mua súng cối, súng trung liên cho dân quân xã Hưng Đạo đánh Pháp, từng bỏ lựu đạn dưới gánh cá, gánh vào chợ Chè ở Hồng Thủy giả đi bán cá, để dân quân diệt đồn Hòa, rứa mà lại bị “Cách Mạng” tráo trở, phản bội, chồng bị giết. Địa chủ mà chỉ có 2 chiếc thuyền và mấy vàn lưới trũ, mấy vàn câu và gian nhà rường 3 gian hai chái. Giá trị không bằng cái xe máy tay ga bây giờ.

Sau đó, thuyền lưới nhà tôi bị tịch thu đưa cho bần cố nông, nhưng họ không biết quản lý, không có vốn để sửa chữa, đại tu, không tiền để  mua lưới mới rồi  thuyền  trở thành củi mục , lưới thành tả rách từ bao giờ không ai biết nữa. Mạ tôi tiếc đứt ruột.

Làng tôi xây dựng HTX suốt mấy chục năm, từ năm 1958 đến 1986 mới thôi. Trong sách học trò dạy: CNXH sung sướng, tự do hơn vạn lần tư bản chủ nghĩa. Nhưng tôi thấy làng tôi nhà nào cũng nghèo. Con cái không có đủ cơm ăn, áo mặc, không có cuốn sách để đọc. Nhà thì cột dương, cột tre lợp tranh lụp xụp như nhà chị Dậu của Ngô Tất Tố. Còn Mạ tôi “buôn thúng bán mẹt” mà có tiền để nuôi 4 đứa cơn ăn học, làm đến 3 cái nhà rường (sau cái nhà rường bị Đội CCRĐ tịch thu chia quả thực, rồi hai lần nhà tôi bị cháy, nên Mạ phải làm nhà khác). Anh tôi được mẹ mua cho xe đạp Papôrich  1000 đồng để đi học. Tôi thi đậu đại học, mạ tôi cũng cho cuốn sổ tiết kiệm 1000 đồng, mang ra Hà Nội để tiêu trong 4 năm. Một ngàn đồng những năm 60 ở miền Bắc có thể mua được cái nhà rường 3 gian hai chái sang trọng.          

Nên đối với tôi Chủ Nghĩa Xã Hội là MẠ
Vì thế mà sau này đi chiến trường, sau 100 ngày hành quân đến Lộc Ninh, tôi thấy ở đây họ tự do mở cửa hàng buôn bán tư nhân, tôi thích  lắm.

Tôi viết trong thư gửi về cho Mạ : “Dân Lộc Ninh  toàn người  di cư vào Nam hồi năm 1954. Họ tốt  lắm. Họ rất niềm nở với quân giải phóng. Họ trồng cao su, trồng điều. Mạ biết không, quả điều  rất giống  quả đào tiên đỏ mà mạ  đi chợ hay mua về cho con ăn, nhưng ở đít của nó lồi ra một cái nhân to bằng ngón tay cái. Cái nhân đó người ta gọi là hạt điều, nướng ăn ngon bùi thơm hơn hạt đậu phộng. Lộc Ninh là vùng giải phóng, nơi đặt Cơ Quan của Chính Phủ Cách Mạng Lâm Thời. Bọn con được phát tiền Sài Gòn, nên đứa mô thích chi thì ra quán mua. Ở đấy quán xá tư nhân  nhiều lắm, không phải như  ngoài mình chỉ có Mậu Dịch Quốc Doanh và Hợp Tác Xã mua bán, có tiền muốn mua gì cũng khó. Con cứ ao ước khi mô ngoài miền Bắc buôn bán tư nhân được mở tự do như ở đây. Chắc đến ngày đó, nếu còn khoẻ Mạ cũng mở một cửa hàng, để khỏi chạy chợ độ đường xa ngái. Mấy ngày ở đây con được ăn một thứ rất ngon mà Mạ và các anh chưa từng biết, đó là mì tôm. Mì hai tôm, mì ba tôm, đóng trong các gói giấy xi măng tráng bóng. Nó giống như mì sợi được hấp chín với nước tôm thơm ngon lắm. Ăn sống cũng được không thì chỉ cần đổ nước sôi vào là nở ra đầy bát. Một gói chỉ mấy đồng tiền Sài Gòn.…(Trích bản thảo sách “100 ngày vượt Trường Sơn”).           

Tôi học Đại học Thương Mại mà không biết CNXH là gì. Không chỉ tôi, chắc chắn cả các giáo sư, tiến sĩ Mác-Lê-Nin cũng không biết CNXH là cái gì. Tôi có ông giáo dạy Mác-Lê từ ngày tôi là sinh viên, bây giờ đã 80 tuổi, gặp nhau, tôi hỏi thầy CNXH là gì. Thầy lắc đầu cười:  “Là cái bánh vẽ… ha ha…!”.          

Với tôi, không cần CNXH, chỉ cần có Mạ thôi.

Ngô Minh


 

ĐƠN GIẢN, CHỈ LÀ … MẸ 

Câu chuyện thứ 1 : CHỈ ĐƠN GIẢN LÀ … MẸ
(Đọc thấy trên FB KTS Lê Minh Hưng)

Trong 1 gia đình đông con:
- "Mẹ ơi ! Con muốn mua xe máy, mẹ mua cho con nhé !"
-"Con muốn học anh văn !"
-"Con muốn 1 cái váy mới !"
-"Con cần 1 cái laptop mẹ à !"
- "Ừ, để mẹ lo"
20 năm sau:
- "Mẹ ơi! Con muốn làm chính trị gia, mẹ ủng hộ con nhé !"
-"Con muốn học thạc sĩ, mẹ lo cho con nhé !"
-"Con muốn làm ca sĩ !"
-"Con muốn mở công ty điện tử !"
- "Ừ, để mẹ lo"
30 năm sau:
- "Mấy đứa có khỏe không ?"
- "Con chuẩn bị đi họp rồi, mẹ sang nhà chú Ba chơi nha !"
-"Con sắp đi làm đồ án, mẹ sang nhà em Tư nha"
-"Con đi lưu diễn, mẹ sang nhà chú Út nha !"
-"Con bận rộn rối trí lắm mẹ à ! Híc .."

- "Ừ, để mẹ tự lo..."

Câu chuyện thứ 2 : MỘT MÌNH MẸ
--- From: Xuan Canh Ta
Subject: Chuyện ngắn chạm đến tim

Chiến tranh ác liệt. Bố ra chiến trường. Mẹ cô độc dắt con lánh nạn khắp nơi. Hòa bình. Bố không trở về. Mẹ khóc hằng đêm trong ngóng mong.
Năm năm sau, mẹ quyết định lập bàn thờ, di ảnh bố.
Một mình mẹ vất vả nuôi con. Vậy mà căn bệnh ung thư quái ác lại cướp mất mẹ.
Hôm bức ảnh mẹ được đưa lên bàn thờ bên cạnh bố, bất ngờ bố trở về !
Tất cả chợt vỡ oà......
Bức ảnh bố được hạ xuống. Trên bàn thờ ...mẹ lại một mình.

Câu chuyện thứ 3 : MẸ GHẺ 

Khi em 6 tuổi, theo cha về với mẹ ghẻ, làm đủ việc mà vết roi mới chồng lên dấu đòn cũ...
Dì muộn chồng, quá dữ dằn, ruột thịt chẳng ai muốn gần, đành lấy cha...
Em 15 tuổi, cha mất. Đinh ninh em bỏ đi, ngày mở cửa mả, Dì đuổi khéo :
- Có muốn về với bà ngoại mày không ?
Em cúi đầu, nói trong nước mắt:
- Con đi rồi, mẹ ở với ai ?
Từ sau câu nói, bà mẹ ghẻ trầm tư, về, đi chùa, ăn chay.
Em trở thành cậu ấm, rồi thành một thạc sĩ, mẹ con thân thương, đổi thay như phép màu.

Câu chuyện thứ 4 : PHẤN SON

Tốt nghiệp đại học, ở lại thành phố đi làm. Tháng rồi, mẹ vào thăm. Mừng và thương. Mẹ khen: "Bạn gái con xinh."
Cuối tháng, lãnh lương. Dẫn người thương đi shopping. Em bảo: "Mỹ phẩm của hãng này là tốt nhất. Những loại rẻ tiền khác đều không nên dùng vì có hại cho da, giống mẹ anh đó, mẹ bị nám hết anh thấy không ?…"
Chợt giật mình. Mẹ cả đời lam lũ, nắng gió với cái ăn, nào đã biết phấn son màu gì.

Câu chuyện thứ 5 : CUA RANG MUỐI

Khi xưa nhà còn nghèo, mẹ hay mua cua đồng giả làm cua rang muối. Cua đồng cứng nhưng mẹ khéo tay chiên giòn, đủ gia vị nên thật ngon. Thấy các con tranh nhau ăn, mẹ nhường. Các con hỏi, mẹ bảo: răng yếu.
Giờ, các con đã lớn, nhà khá hơn, mua cua biển gạch son, rang muối, mời mẹ. Các con vui :
- Cua biển rang muối thật đó mẹ.
Rồi chúng ăn rất ngon. Riêng mẹ không hề gắp. Các con hỏi, mẹ cười móm mém :
- Còn răng đâu mà ăn ! 

 Câu chuyện thứ 6 : VÒNG CẨM THẠCH
(Jang My)
Cha kể, cha chỉ ao ước tặng mẹ chiếc vòng cẩm thạch. Tay mẹ trắng nõn nà đeo vòng cẩm thạch rất đẹp. Mỗi khi cha định mua, mẹ cứ tìm mọi cách nói thôi, lúc mua sữa, lúc sách vở, lúc tiền trường... Đến khi tay mẹ đen sạm, nhăn nheo, mẹ vẫn chưa một lần có để đeo.
Chị em hùn tiền mua tặng mẹ một chiếc thật đẹp. Mẹ cất kỹ, thỉnh thoảng lại ngắm nghía, cười :
- Mẹ già rồi, tay nhăn nheo, chỉ nhìn thôi cũng thấy vui !
Chị em rưng rưng…

Câu chuyện thứ 7 : XÓT XA

Tần tảo dành dụm những đồng tiền từ mớ rau, củ khoai, con cá, con tôm bắt được, gởi lên cho chị Hai ăn học. Trãi dài năm tháng,… chị Hai làm lớn, một công ty du lịch. Dễ chừng mãi bốn năm năm, chị Hai mới về. Cả nhà vui khôn xiết. Tờ mờ sáng, Má chèo xuồng qua chợ nổi, về, làm bữa cơm thịnh soạn :
- Tội nghiệp chị Hai tụi bay, hồi giờ có được bữa ăn nào đàng hoàng, tử tế đâu !
Đang ăn, chị Hai giật mình, khều một sợi tóc từ trong đĩa lòng xào :
- Ai làm bê bối cẩu thả thế này ? Kiểu này trên con, con bắt đổ bỏ, phạt trừ lương !
Chị Hai ngoe nguẩy lên nhà trên. Má ngồi im như tượng đá. Thằng Út cầm sợi tóc lên săm soi, la lên, giọng còn ngọng nghịu:
- Sợi tóc bạc hơn một nửa rồi má ơi!

Câu chuyện thứ 8 : MẸ !
(Vương thị Vân Anh)
Đã nhận từ :
From: Mai Cong  Subject:  Hãy đọc những truyện cực ngắn và...nếu có rưng rưng đừng trách người gửi !
Mẹ tần tảo cho con khôn lớn. Vai Mẹ nặng hơn khi con vào đại học.
Bao năm học xa nhà, tuần nào con cũng viết thư thăm Mẹ, Mẹ cầm thư con, rớt nước mắt vì vui, nhưng Mẹ có biết con nói gì đâu !
...
Mẹ đâu biết chữ !

Câu chuyện thứ 9 : LÚC YÊU THƯƠNG HÉO ÚA
(Đọc thấy trên FB Phạm Hy Hưng)

Ngày bé, con ôm mẹ thật chặt, vùi vào lòng và thủ thỉ: Con yêu mẹ nhất trên đời.
Ngày bé, con vụng về mua chiếc kẹp tóc và loay hoay bọc trong giờ thủ công thật đẹp để tặng mẹ với những lời chúc thật ngô nghê nhưng chân thành biết mấy…
Ngày bé, con pha cho mẹ cốc nước chanh đá mát lạnh để mẹ uống sau những giờ làm việc mệt nhọc và vất vả…
Ngày bé, con rơi nước mắt lo lắng khi mẹ ốm, con ôm cặp lồng chạy vội đi mua cháo tía tô, chạy nhanh quá con vấp ngã, hai đầu gối chảy máu, nhưng con không thấy đau, chỉ muốn chạy thật nhanh mang cháo về cho mẹ ăn rồi uống thuốc. Trên đoạn đường về nhà, con cứ hình dung ra đủ thứ đáng sợ, nước mắt ướt nhòa khuôn mặt, con sợ mẹ rời xa con mãi mãi…
Ngày bé, mỗi khi mẹ mệt, con liền đấm lưng, xoa dầu cho mẹ. Mẹ ôm con và nói: Con yêu mẹ nhiều không ?.
Ngày bé, mỗi khi thấy mẹ buồn, con liền kể tíu tít cho mẹ nghe đủ thứ chuyện trong thế giới trẻ con của mình. Con sợ mẹ buồn mẹ sẽ xa con.
Ngày bé, con viết tập làm văn, lúc nào cũng về mẹ, khắp nơi trong cuộc sống của con, đầy ắp hình bóng mẹ thân thương.
Ngày bé,…. trong con, mẹ là tất cả.…

Giờ con trưởng thành, con không còn nói yêu mẹ, ôm mẹ thật chặt mỗi khi ngủ.
Giờ con trưởng thành, mẹ ốm, con không còn chạy thật nhanh để mua bát cháo tía tô cho mẹ.
Giờ con trưởng thành, mẹ mệt mỏi lo toan, con không đưa bàn tay dịu dàng xoa xoa lên trán mẹ, vuốt nhẹ những nếp nhăn in hằn như cố để xóa đi.
Giờ con trưởng thành, mẹ cô đơn, con đang ở bên ngoài vui vẻ nói cười cùng những người bạn.
Giờ con trưởng thành, thế giới của con, mẹ đứng bên lề, mẹ đóng vai phụ.
Suốt một đời, thầm lặng hi sinh, mẹ mong con trưởng thành, khôn lớn… Nhưng trưởng thành rồi, con giúp được gì cho mẹ? Con cũng giống như lũ chim trời, đủ cánh thì bay đi…

 

Dòng Chúa Cứu Thế SàiGòn
hát nhạc trữ tình bằng giọng "Quảng Nam"