Tội ác lớn nhất của Cọng Sản trong lịch sử Việt Nam
Viet Cong Strategy of Terror
nhân sĩ suốt đời giữ tiết tháo
Những bài thơ được nhiều người mến chuộng
Nguyễn Thùy Linh DDS
Điện thọai: 770-986-0773
All of our work is 100% guaranteed, you'll never have to worry about the quality of our
404-642-9383
Tiến Sĩ Luật Khoa Tom Huỳnh/ 949-444-2544
*ĐMCS

Xuân Tiêu Vọng Hàn Giang

nguồn : vuonghai da.net

XTVHG3

Xuân Tiêu Vọng Hàn Giang

Phong xuy lạc diệp động sầu âm
Nguyệt chiếu hà lương khách tứ thâm
Hỷ vũ hỷ hoa vô hỷ sắc
Hàn Giang hàn thủy bất hàn tâm
Tha phương uẩn nộ phi nan giảm
Cố quận nhân yên bất khả tầm
Tịch mịch xuân tiêu cô đối ảnh
Hương quan bán dạ Việt thi ngâm

Hải Đà

Dịch nghĩa:

Gió thổi lá rơi vọng tiếng sầu
Trăng chiếu cầu bên sông làm khách nhớ nhà da diết
Mưa vui, hoa vui, nhưng mặt chẳng vui
Sông lạnh, nước lạnh, nhưng lòng không lạnh
Ở phương xa, nỗi sầu giận khó giảm đi
Quê cũ khói lam dễ đâu mà tìm thấy
Qụanh quẽ đêm xuân một mình thân với bóng
Nhớ nhà nửa đêm ngâm nga bài thơ Việt

XTVHG-new

 (bản Hán ngữ và thư họa do Mai Tâm trình bày)

Uuu

Thơ phỏng dịch Hải Ðà

Đêm Xuân nhớ Sông Hàn

1-Lá rơi gió thổi tiếng sầu vang
Trăng chiếu cầu sông khách bẽ bàng
Mưa thuận, hoa cười, đâu sắc thắm
Lạnh sông, buốt nước, chẳng khô lòng
Tha phương uất hận nào thuyên giảm
Cố quận khói mờ há dễ trông
Quạnh quẽ đêm xuân thân với ảnh
Khuya ngâm thơ Việt nhớ quê làng

2-Lá rơi gió thổi sầu ngân
Cầu sông trăng chiếu bần thần khách xa
Mặt buồn dẫu có mưa hoa
Lạnh sông lạnh nước … khó mà lạnh tâm
Hận sầu viễn xứ trầm ngâm
Mịt mùng cố quận  khói lam khó tìm
Một mình với bóng lặng im
Nửa đêm thơ Việt vịnh ngâm nhớ nhà …

Hải Đà

SongHanDanang
Thơ phỏng dịch Lạc Thủy-Đỗ Quý Bái

Đêm Xuân nhớ Sông Hàn

1-Gió đưa xác lá, chở sầu về
Trăng dãi cầu sương khách não nề
Tươi tắn mưa, hoa hồn héo úa
Lạnh lùng sông, nước ruột sôi tê
Phương trời uất hận mong gì giải
Quê mẹ khói lam khó thấy ghê
Lặng lẽ đêm xuân mình đối bóng
Nửa khuya thơ Việt nhớ nhà mê

2-Gió đưa tiễn lá nhạc sầu vang
Trăng dãi cầu sương khách xốn xang
Tươi tắn mưa, hoa tâm tẻ ngắt
Lạnh băng sông, nước dạ hầm rang
Xứ người nỗi hận không sao giảm
Quê mẹ khói lam khó chuyển sang
Lặng lẽ đêm xuân ngồi đối bóng
Nửa khuya thơ Việt cứ ngâm tràn

3-Gió đưa sầu lá vang xa
Cầu sương trăng dãi khách da diết buồn
Mưa hoa lòng vẫn bồn chồn
Nước sông lạnh ngắt nhưng khôn lạnh lòng !
Trời xa hận tủi khó thông
Trông vời quê mẹ lượn giòng khói lam
Đem xuân đối bóng miên man
Nhớ nhà thơ Việt ngâm tràn nửa khuya

Lạc Thủy-Đỗ Quý Bái

 Thơ phỏng dịch Huy Lưu

Đêm Xuân nhớ Sông Hàn

Lá rơi xào xạc chỉ thêm sầu
Vòng nguyệt lửng lơ, cố quốc đâu?
Gió rít hoa cười lòng héo hắt
Sóng đùa, nước chảy dạ nao nao
Nhớ nhà bổi cũ tình nồng mãi
Tiếc bếp gianh xưa khói ấm lâu
Tịch mịch đêm xuân mình với bóng
Ngồi ngâm thơ Việt lắc lư đầu

Huy Lưu

Thơ phỏng dịch Đặng Lệ Khánh

Đêm Xuân nhớ Sông Hàn

Gió thả lá rơi buồn ơi là buồn
Trăng lạnh bên cầu ơi nhớ ơi thương
Hoa cỏ cứ vui , chỉ muốn nằm vùi ta khóc
Nươc sông Hàn lạnh, sao lòng như lửa ngút ngàn
Đất người hận không giảm
Quê nhà khói lam vương
Cô quạnh đêm xuân, mình ta soi bóng
Thơ Việt ngâm thầm, đở nhớ quê hương

Đặng Lệ Khánh

chieutrensong1B

         Thơ phỏng dịch Nguyễn Phùng Duyên

Đêm Xuân Nhớ Sông Hàn

1-Gió đưa lá vọng tiếng buồn
Trăng suông bến vắng lòng tuôn giọt sầu
Mưa hoa khôn chặn giọt châu
Lạnh lùng sông nước nỗi sầu đầy vơi
Xa quê sầu hận tơi bời
Khói lam chốn cũ phương trời xa xăm
Đêm xuân đối bóng âm thầm
Canh khuya thơ Việt ta ngâm một bài

2-Gió đưa lá cung sầu thổn thức
Bến trăng suông buốt nhức tâm can
Mưa bay hoa nở động can tràng
Sông nước lạnh lùng nao tấc dạ
Sầu hận bấy, quê hương vời vợi
Tìm đâu ra mái rạ khói lam
Đêm xuân lạnh mình ta đối bóng
Thơ Việt canh khuya bỗng vang ngâm

     Nguyễn Phùng Duyên    

Thơ phỏng dịch  Phạm Vũ Thịnh

  Đêm Xuân Nhớ Sông Hàn

1-Lá rụng gió đưa vọng tiếng sầu
Trăng soi bóng khách rũ bên cầu
Lòng buốt Hàn giang chìm nước lạnh
Hoa tươi không ấm nổi mưa ngâu
Đất khách giận buồn không ngớt được
Quê nhà bè bạn chẳng còn đâu
Đêm xuân ngồi một mình đối bóng
Nhớ quê thơ Việt một đôi câu

2-Lá rụng gió đưa tiếng thở dài
Bên cầu lặng ngắm bóng trăng soi
Nước lạnh Sông Hàn lòng cũng lạnh
Thiết gì hoa sớm với mưa mai
Buồn giận bao năm không dứt được
Quê nhà bè bạn biết còn ai ?
Một bóng đêm xuân trên đất khách
Đôi câu thơ Việt nhớ nhung hoài

 Phạm Vũ Thịnh

SH

Thơ phỏng dịch  Lê Hân

Đêm Xuân nhớ Sông Hàn

1-mạch sầu từ tiếng lá
vàng trăng gieo nhớ thương
hoa mưa vui mặt héo
sông nước lạnh lòng buồn
nổi trôi sầu khó giảm
tìm đâu sợi khói vương ?
đêm xuân lòng soi mặt
bật khúc Việt ngát hương

2-gió đẩy lá ngân những tiếng sầu
trăng tràn lan nhớ trải về đâu
mưa đùa hoa giỡn sao mặt héo
lòng chẳng như sông nước qua cầu
biền biệt cuối trời sầu ngun ngút
quê nhà sợi khói lẫn về đâu
đêm xuân mình rủ mình tâm sự
Việt khúc mênh mang nở búp sầu

3-lá theo gió cuốn rụng buồn
lên cầu đạp bóng trăng thương nhớ đời
mặt đăm, hoa nở, mưa cười
dửng dưng sông nước, lòng người nao nao
tha hương sầu lớp lớp cao
quê nhà, ngọn khói...chiêm bao không thành
đêm xuân tâm ảnh cũng đành
thở thương nhớ kết khúc hành Việt ca

4-gió thổn thức trong muôn ngàn cánh lá
theo trăng lên cầu đứng nhớ loanh quanh
mưa mơn hoa vui nở, dạ không đành
sông nước lặng nhưng lòng nghe nức nở
sầu chẳng vỡ dưới chân rời xứ sở
quê trong tim chợt vắng sợi khói lam
đêm xuân xanh nhìn ảnh thoáng mơ màng
bốn vách dậy thơm lừng thơ nước Việt

Lê Hân

chieutrensong3

Thơ phỏng dịch  Đào Phụ Hồ

 Đêm Xuân nhớ Sông Hàn
Gió khua lá rụng giục sầu
Bâng khuâng trăng giãi bên cầu nhớ quê
Hoa tươi mưa mát đâu nề
Hàn Giang ghẻ lạnh lòng đê mê buồn
Giận mình mặc mạch sầu tuôn
Nơi xưa ấy liệu ai còn mất ai
Mình một bóng suốt canh dài
Nhớ nhà ngâm đỡ đôi bài Việt thi

 Đào-Phụ-Hồ

Thơ phỏng dịch TÐT-Nguyễn Hoàng

Đêm Xuân nhớ Sông Hàn

Gió bay lá rụng động lòng đau
Lữ khách nhìn trăng chiếu sáng cầu
Mưa thắm hoa tươi lòng trĩu muộn
Sông Hàn, nước lạnh dạ sôi sầu
Xứ người thương hận nào mờ nhạt
Quê cũ khói mờ chẳng thấy đâu
Yên ắng đêm Xuân mình với bóng
Ngâm vần thơ Việt giữa đêm thâu

T.Đ.T- Nguyễn Hoàng phỏng dịch

Thơ phỏng dịch Lê Lạc

Đêm Xuân nhớ Sông Hàn

1-Lá rơi, gió thổi gợi sầu
Bẽ bàng trăng chiếu qua cầu nhớ quê
Mưa hoa, mưa lệ dầm dề
Một giòng sông lạnh tái tê cõi lòng
Tha hương sầu hận khôn đong
Khói lam quê cũ buồn trông những chiều
Đêm xuân xứ lạ cô liêu
Ngâm bài thơ Việt thêm nhiều nhớ thương…

2-Đêm xuân chợt nhớ sông Hàn
Lá rơi, gió thổi, lòng man mác sầu
Sợi buồn trăng giải trên cầu
Nhớ quê da diết, gởi sầu cho ai?
Vì đâu hải giác thiên nhai?
Hàn-giang sông lạnh cho dài nhớ thương
Xa quê mới biết đoạn trường
Nỗi sầu, nỗi hận vấn vương lòng nầy
Khói lam chiều cũ quyện bay
Còn đâu thấy được những ngày tha hương
Đêm xuân xứ lạ đối gương,
Một mình, một bóng, đêm trường quạnh hiu
Thơ ngâm nào bớt cô liêu
Một bài thơ Việt hắt hiu mạch sầu…

Lê Lạc
(16 -10- 2008)

Hoạ lại bài thơ Đường "Xuân Tiêu Vọng Hàn Giang" của Hải Đà

Thái Huy Long

 Xuân Nhớ Sông Hàn

Thoảng đưa chiếc lá, gió vang âm
Bóng nguyệt nương cầu, dạ nhớ thâm
Vui cảnh, nhưng người buồn xuống sắc !
Lạnh sông, mà khách nóng cang tâm !
Tha hương sầu hận, nào thuyên giảm ?
Làng xóm thanh yên, khá dễ tầm ?
Ta với ta đây, người với ảnh
Canh chầy, thơ Việt đẫy đưa ngâm…

 Thái Huy Long

Đêm Xuân Nhớ Sông Hàn ( Đỗ Quang Vinh diễn dịch ) 

Lá rơi theo gió thở dài,
Trăng soi bến nước vọng hoài cố hương.
Ngắm mưa hoa thắm mà thương,
Lạnh tanh sông nước lòng vương vấn lòng.
Chẳng khuây nỗi tủi lưu vong,
Khói lam mái rạ dễ hòng tìm đâu!
Một mình đối bóng đêm thâu,
Ngâm bài thơ Việt giải sầu xa quê.

Đỗ Quang Vinh 

chieutrensongC
    Thơ dịch Pháp Ngữ - Thanh Tâm
Nostalgie du Han Giang en cette nuit printanière
Dans le triste bruissement des feuilles tombées sous la brise,
Sur le pont au clair de lune, le voyageur ressent une profonde nostalgie.
Son visage est triste malgré la pluie fredonnant sur les fleurs ravissantes;
L'eau du fleuve est glacée mais, en lui, son coeur est bouillonnant.
Loin de chez-soi, son amertume ne fait qu'augmenter;
La fumée du soir de son village natal, où peut-on encore la trouver.
Ce printemps, tout seul avec son ombre dans la nuit,
Nostalgique, il chantonne quelques vers de son pays.Thanh-Tâm (traduction)

SongHan

Thơ dịch Anh Ngữ - Vương Ngọc Long

1- Nostalgia of Han River on Spring Night

The wind blows the leaves causing the desolate sound
The shining moon by the bridge, nostalgic feelings surround
Lively rain, lively flowers, but not a lively man
Cold Han river, cold water, but not a cold heart in this strange land
Living on foreign soil filled with sorrow can not diminish where he’s been
Can still smell the countryside far-away kitchen smoke even though unseen
Accompanied only by his shadow on this lonely spring night
Remembering his native village at midnight, awake, old verses he recites.

Vương Ngọc Long


2- Nostalgia of the Han River in this Spring Night

In the sad rustle of the fallen leaves under the breeze,
On the bridge to the moonlight, the traveler feels a deep nostalgia.
His face is sad despite rain humming on the charming flowers,
The water of the river Han is frozen but, in him, his heart is lively.
Far away from his homeland, his bitterness does nothing but to increase,
Savoring the silvery smoke in the evening on his homeland, where can one again to find it…
This spring, all only one with his shadow in the night,
Homesick at night, he hums some verses of his country…

starbar 

 

 GHI CHÚ :

Thành thật cám ơn tác giả những tấm ảnh "Sông Hàn Đà Nẵng" mà chúng tôi truy tập được trên NET( không có địa chỉ chính thức để liên lạc) và đã xử dụng trong Chủ Đề " Xuân Tiêu Vọng Hàn Giang". Nếu vì một lý do gì, chân chánh sở hửu chủ tấm ảnh quan thiết không muốn, xin vui lòng Email cho chúng tôi biết và chúng tôi sẽ xóa đi.
Đa Tạ
This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.

 nguồn : vuonghai da.net

Dòng Chúa Cứu Thế SàiGòn
hát nhạc trữ tình bằng giọng "Quảng Nam"